Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

Những tản mạn cũ từ đầu năm 2017 đến nay (4.2018) mới thấy lại

Tháng 2 năm ngoái, vừa ra tết, khi ông Heyno Smiths, một chuyên gia người nước ngoài làm cùng chỗ chúng tôi về nước, chúng tôi mới được tin dự án Cà Ná đã không được phê duyệt như dự kiến và phải dừng lại. Vậy là tôi mơ hồ hình dung ra viễn cảnh không mấy tươi đẹp, và cũng lo lắng cho tương lai phía trước không biết sẽ đi về đâu. Nhưng tôi khi ấy làm ở tổ biên phiên dịch, thực ra lúc ấy cũng khá chán vì làm không đúng chuyên môn, lại chỉ được phân công những công việc mà có cảm giác được giao cho có, để chúng tôi khỏi ngồi chơi, nhưng lúc ấy tôi nghĩ do tính chất công việc không dính quá chặt đến dự án như vậy mà có lẽ dù dự án dừng thì mình vẫn được làm công tác hỗ trợ biên phiên dịch cho các bộ phận khác. Cuối tháng 2, một ông anh đồng nghiệp tên Phúc nghỉ, tôi hơi lo lắng vì trước nay, tôi vẫn tham khảo anh nhiều. Sang tháng 3, tình hình càng loạn, nhiều người nghỉ hoặc bị điều chuyển đi các phòng ban khác, một số người trong ban dự án bị điều đi công tác Nghệ An trong khoảng 2 tháng để lắp máy cán nguội. Rồi bạn cùng phòng, kiêm luôn đồng nghiệp cùng tổ của tôi cũng phải đi. Tôi đã tính đến việc tìm một phòng trọ nhỏ hơn để ở một mình nhưng chỉ hôm sau nữa, tôi được tin mình cũng phải đi, không phải công tác mà là chuyển hẳn ra ngoài ấy, cũng hơi buồn và thất vọng nhưng đi là đi. Điều dở là tôi mất CMND từ trước đó nên chỉ có thể ngồi xe khách. Trước lúc đi, tôi đã xử lí hết đống tài liệu lưu trong máy tính công ty, hoặc là xóa đi, hoặc là tải lên google driver, nhưng ra Nghệ An, lu bu nhiều nên không có điều kiện xem lại, nhiều lúc cũng mơ hồ nhớ có một vài tài liệu nhưng không biết để đâu. Tháng 4/2018, sau hơn 1 năm ở Nghệ An, tôi quay lại Sài gòn, vô tình tìm lại những tư liệu này, trong đó có một đoạn viết tản mạn, không nhớ khi nào, chắc là đầu năm ngoái, tôi lại post lên lưu giữ.

“Mấy hôm gần đây xem lại vài bộ phim cu cũ từ ngày xưa, thích lắm, nhưng không kiên nhẫn nổi, vừa xem, vừa tua nhanh, vừa bỏ đoạn. Xem đến phim Hoàn châu cách cách phần 2, có đoạn hội Hoàn Châu cách cách vì giúp Hàm Hương trốn đi cùng Mông Đan mà bị phát hiện, phải bỏ hoàng cung chạy trốn, tự dung mình lại nghĩ đến cảnh họ có thể từ bỏ cuộc sống cung cấp nhung lụa, đến một nơi thôn dã, sống cuộc sống bình dân. Bất giác mình ước ao có thể trốn chạy khỏi cuộc đời này như vậy, chẳng cần để ý đến suy nghĩ, cảm nhận, đánh giá của ai, không cần dính dáng đến chính quyền, xin giấy tờ thủ tục nọ kia, sống ở một nơi non xanh nước biếc trong lành, nếu có vợ con thì chồng đi làm, vợ ở nhà nuôi lợn nuôi gà, con cái đi học, tối về cả nhà xum tụ quay quần, thật ấm cúng nhưng suy cho cùng ngay cái ước mơ hão huyền ấy cũng có những khiếm khuyết. Con cái rồi cũng phải lớn, phải có cuốc sống riêng, liệu chúng có sẵn sàng có cuộc sống như cha mẹ chúng, cũng giản đơn, thanh thản và an phận như vậy, sống gần gần bố mẹ anh em để gia đình lớn được quay quần, liệu có phát sinh mâu thuẫn, cãi cọ. Mà mình cũng chẳng trốn đời được, mình còn trách nhiệm với gia đình, trốn đi biệt tích hoặc sống ở xa, gia đình, an hem sẽ mong nhớ, hoặc chính mình cũng sẽ có lúc không dứt khoát được, lại mong nhớ gia đình. Có lẽ hai vấn đề, à không 3 vấn đề, à không, 2 thôi, 2 vấn đề lớn nhất dối với mình là tiền bạc và sự tự do. Có tiền mình sẽ sống mà chẳng phải băn khoăn cơm áo gạo tiền, cũng có điều kiện để thực hiện trách nhiệm với gia đình. Vấn đề thứ 2 là lối sống của mình được tôn trọng hoàn toàn, mình sẽ cố gắng sống lương thiện, còn việc mình thích ống như thế nào đừng ai để ý hay bắt mình phải thế này thế kia, còn thứ 2, thực ra cũng như thứ 2, đó là không phải cầu cạnh xin xỏ, bợ đỡ ai, nhất là đối với các cấp chính quyền, mình quá ngán các giấy tờ, thủ tục hành chính.
Có những lúc, mình đã nghĩ đến một mái ấm gia đình và những niềm vui, niềm hạnh phúc nó mang lại cho cuốc đời, tuy nhiêm, chỉ nghĩ đến những trách nhiệm mình phải đảm đương, lại thấy chùn gối, khó khăn lớn quá, trách nhiệm to quá.
Hiện tại làm ở Hoa Sen, cũng tàm tạm, mỗi ngày bắt xe đến chỗ làm, dịch tài liệu rồi lại về, nấu nướng ăn uống rồi làm mấy việc lặt vặt như giành chút thời gian học ngoại ngữ, làm video youtube kiếm thêm ít tiền, hay xem video, giải trí,… nhưng mãi cũng đâu có ổn, tiền lương thế này không thể đảm bảo cuọc sống tương lai, vì mỗi tháng để ra được ít quá, không thấm vào đâu, với lại mình cũng không thể làm công việc này mãi, nhưng rồi có lúc phải chuyển sang công tác chuyên môn. Mình đã ghét phải di chuyển, phải thay đổi thì lại gặp cảnh thế này, chẳng ổn định gì lâu dài. Vậy nên cứ nghĩ đến tương lai lạ thấy không được yên tâm. Còn về cuộc sống hiện tại, mình ao ước có nhiều thời gian rành hơn, có nhiều không gian riêng hơn, vì mình thích học ngoại ngữ mà lười quá, lại hay xa đà xem video nọ kia tốn nhiều thời gian hơn thời gian học.
Vậy đấy, mình thừa biết là đang quá tham lam rồi, không làm lấy gì mà ăn, không lao động mong lấy đâu ra tiền, đời lúc nào cũng đầy rẫy nghịch cảnh chứ đâu phải cứ may mắn thuấn lợi mãi được, tuy nhiên, mơ mộng chút mà, nhiều lúc cũng muốn nói ra cho nhẹ nhõm thôi.”




Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

Thú vui nghe đài



 (p/s: Như đã lưu ý từng những bài trước, bài viết cũ được đăng giữ nguyên trạng. Thực ra bài này sai khá nhiều lỗi, câu cú một số cũng hơi lan man, lủng củng.)
Hồi nhỏ, tôi cũng có vài bận nghe đài, nhưng là nghe qua chiếc radio cơ. Thủa ấy, vói một đứa bé thì đài là một thứ rất kém hấp dẫn cho nên, nếu có tv thì tôi chẳng bao giờ nghe, nếu không có tv thì tôi cũng hiếm lắm mới nghe những lúc vô tình nghe được điều gì hấp dẫn. Bố mẹ tôi dều đi biển, chiếc đài với họ rất quan trọng, không chỉ là nguồn giải trí hiếm hoi, mà còn là nguồn thông tin, nhất là khi có bão. Nhiều người không đi biển thường nghĩ, khi có bão là nguy hiểm nhung thực ra không phải vì mỗi lần bão là đài đã thông báo vài ngày, còn dông trên biển mới thực sự là nỗi lo vì nó đến rất bất ngờ, không hề được biết trước. Thời ấy, chủ yếu có đài phát thanh quốc gia, 3 kênh, còn kên địa phương thì tôi không nhớ, chỉ nhớ là thi thoảng còn bắt được kênh của Trung Quốc nữa.
Bẵng đi mấy năm, tôi không đi thuyền, nhà cũng bỏ làm lưới, tôi không còn thấy chiếc đài nữa, mà không chỉ nhà tôi, những nhà ở quê tôi cũng dần bớt không còn dùng đài nữa, việc bắt gặp một chiếc radio dần hiếm đi. Sau khi lên học đại học, tôi mới biết là điện thoại di động cũng có thể nghe được đài fm, một thời gian sau, tôi cũng có một chiếc điện thoại nghe  được đài của riêng mình. Hồi ấy tôi nghe đài khá thường xuyên vì hầu như không cồn thú giải trí nào khác, lại là vì lâu rồi không nghe cũng thấy hay hay, nhất là trên này có nhiều kênh rất thú vị. Tôi có thời gian còn học ngoại ngữ qua đài, rồi cong ghi âm các bản nhạc, câu chuyện đọc trên đài để nghe lại, có những thời điểm quan tâm đến các thông tin thì đài là nguồn mà tôi theo dõi thường xuyên nhất.
Nhiều khi tôi nhớ đến một bài hát của nhóm The Carpenters, đó là bài yesterday once more, nhân vật tôi trong bài hát thủa bé hay nghe đài háo hức chờ đợi những bài hát yêu thích và hát còn theo những ca sĩ đầy thích, đó là những thời gian vui vẻ, rồi dần cũng mất đi, đến một ngày những kí ức ấy dội về như một người bạn cũ, những giai điệu cũ ngân lên gợi nhắc về những kỉ niệm một thời gắn bó buồn vui, nhân vật nhớ lại những năm tháng vui vẻ và những gì diễn ra, cảm thấy buồn vì nhiều thứ đã đổi thay.
Từ ngày tôi có máy tính, một thế giới giải trí mở ra, tôi bớt hẳn những thú vui vốn có đó là đọc sách, nghe đài, viết lách, đi dạo, làm vườn… cùng với việc giải trí nhiều thêm, học ngoại ngữ nhiều thêm, cuộc sống có vể trở nên bận rộn hơn nhiều. Tối qua nghe đài, bất chợt, tôi có chút suy nghĩ, sáng nay viết một bài. Giống như bài hát ấy, dù gì thì một thời nghe và gắn bó với đài cũng là một thời vui vẻ, có mới nới cũ cũng là bản tính của con người mà.
Tôi nghĩ trong tương lai, dù cho công nghệ thông tin và các đồ đạc thiết bị điện tử có phát triển và phổ biến tới đau thì đài phát thanh vẫn có những giá trị của riêng nó và khó có thể bị thay thế hoàn toàn.
Hà nội, 22/11/14

Truyện Đô-rê-mon của tôi



Truyện Đô-rê-mon của tôi
Tôi nhớ thời tôi còn nhỏ, sách báo và chuyện, kể cả chuyện tranh như truyện Đô-rê-mon cũng không có nhiều, mà có cũng chẳng có mà mua, thi thoảng có đứa trong bọn trẻ mới có một cuốn, đọc chẳng ra đầu ra đũa gì cả mà thích lắm, cảm thấy rất thú vị, cứ đọc đi đọc lại bao nhiêu lần. Nhưng tiếc là những lần may mắn như thế không nhiều.
            Sau này, lúc học lớp 10, có một cửa tiệm mở gần trường, bán cả chuyện Đô-rê-mon, tôi đã bắt đầu mua về đọc, có nhiều chuyện tôi đã từng đọc thủa nhỏ nhưng lúc ấy chỉ còn nhớ mơ hồ, đọc lại cảm thấy thân quen vô cùng, cứ như sống lại cả một thời tuổi thơ vậy. Cho đến lúc ấy tôi mới có được cái hình dung về chuyện Đô-rê-mon, tức là nó gồm những bộ chuyện gì, bao nhiêu tập. Tuy nó có nhiều bộ khác nhau nhưng tôi vẫn thấy bộ truyện ngắn 45 tập và bộ chuyện dài 24 tập, sau này có bộ chuyện màu 6 tập và bộ truyện kỉ niệm 5 tập là hay nhất. Tôi có ý định sưu tầm cho mình 4 bộ chuyện mà tôi yêu thích nhưng vẫn còn đang thực hiện dang dở vì không có tiền. Tôi đã bắt đầu mua những tập Đô-rê-mon của riêng mình từ năm lớp 10 ấy. Sau đó lớp 11, 12 cửa tiệm gần trường đóng cửa, và điều kiện gia đình dần khó khăn, tôi hầu như không mua thêm cuốn nào nữa; chỉ có một lần là mùa đông năm tôi học lớp 12, tôi mua hai cuốn, khá lạ vì truyện đã thay bìa mới và in theo kiểu đọc từ sau ra trước như Nhật Bản. Tôi nhớ lúc ấy mình vui lắm, lâu ngày mới lai được đọc, cảm giác như lại thấy mặt trời sau bao ngày tháng mùa đông lạnh giá vậy. Mỗi hôm, học bài xong là tôi lai đọc, nhưng chỉ đọc một hai câu chuyện nhỏ trong đó thôi vì muốn kéo dài niềm vui này một chút nhưng rồi mãi cũng phải hết. Lúc lên đại học tôi có mua thêm vài cuốn nữa. Đến nay bộ sư tập của tôi cũng có vài chục cuốn nhưng chưa đủ, nhiều năm xuất bản, nhiều kiểu bìa khác nhau. Mỗi lần về quê, tôi đều lôi những tập chuyện ấy ra đọc lại, không nhớ tôi đã đọc lại chúng lần thứ bao nhiêu rồi mà cảm giác vẫn còn vẹn nguyên như thủa ban đầu.

Chuyện Đô-rê-mon đúng là câu chuyện của tuổi thơ và cả người lớn nữa, bằng chứng là giời đây tôi đã lớn nhưng vẫn còn rất thích đọc, không chỉ tôi mà nhiều người lớn khác cũng thế; cũng dễ hiểu vì ai cũng từng có một tuổi thơ mà. Tôi nghĩ, sở dĩ mà chuyện tranh Đô-rê-mon có được sức hấp dẫn như vậy vì có nội dung rất vui tươi, yếu tố mới là là chú mèo máy cùng với các bảo bối thần kì được lồng ghép vào thứ vốn rất thân thuộc với chúng ta đó là đời sống của một cậu học trò và khu phố cậu ta sống, nét vẽ trong chuyện cũng rất đẹp, chau chuốt. Chuyện đã chạm đúng vào tâm lí bọn trẻ, hồn nhiên, vô tư và hay mơ mộng. Nội dung truyện tuy mô típ có chút giống nhau nhưng tình tiết câu chuyên luôn hết sức mới lạ, luôn tạo được sự cuốn hút hấp dẫn. Nhân vật trong truyện, mỗi người một tính cách điển hình nhưng ai đọc cũng cảm thấy thật gần gũi, như thấy chính mình, chính bạn bè, cha mẹ mình trong đó.
Với tôi, đọc truyện Đô-rê-mon không còn là một thú giải trí đơn thuần nữa mà còn là những gợi nhắc thiết tha về tuổi thơ, tôi yêu quý trân trọng những tập truyện như những người bạn tâm hồn của mình vậy. Sau này, nhất định tôi sẽ giới thiệu chúng cho các con và thậm chí là các cháu tôi đọc để những niềm vui hồn nhiên, những kí ức trong trẻo của tuổi thơ được sống mái, tiếp nối qua các thế hệ.
HN, 30/9/14.
(P/s: 2 ảnh minh họa được thêm vào ngày đăng - 31/1/17)

Trích đăng những bài viết cũ

Tôi mua máy tính vào ngày 3 tháng 9 năm  2014, đầu năm tư đại học. Lúc ấy, chiếc máy tính thực sự là một gia tài, tiền mua máy tính chủ yếu là giành giụm từ các khoản tiền mà họ hàng, anh chị cho, cùng với tiền học bổng. Tôi hằng ao ước một thiết bị công nghệ như vậy từ rất lâu rồi, những năm đầu chỉ là mơ một chiếc điện thoại màu, có thể nghe đài FM, nghe nhạc, hay đọc báo online, vậy là đủ hạnh phúc rồi. Đến tháng 12 năm nhất đại học, chị gái mua cho một chiếc, nhưng cũng chẳng giữ được lâu, cứ nghịch phá cũng hỏng, từ ấy tôi dùng qua không biết bao nhiêu đời điện thoại cũ, mới. Mãi đến năm mua chiếc máy tính ấy thì có vẻ, điện thoại không phải là mối quan tâm nữa vì tôi đã có chiếc máy tính, thiết bị tiện nghi hơn nhiều. Cũng có lúc tôi thấy mãi đến năm 4 mới mua được máy tính thì muộn quá, có lẽ lỡ dở nhiều, nhưng sau này nghĩ lại mới thấy lúc ấy là phù hợp rồi vì tuy có máy tính, tôi có điều kiện tìm kiếm, tiếp cận thông tin tốt hơn, cũng có công cụ mà nhờ đó mà cải thiện được ngoại ngữ và tin học tuy nhiên, tôi xa đà vào giải trí, lướt web quá, có lẽ có máy tính sớm hơn thì hỏng.
Nói chuyện lan man thế để dẫn vào chuyện tôi định nói thôi. Từ trước lúc mua máy tính, cơ hội tiếp xúc với máy tính rất ít nên các kỹ năng hầu như không có, tôi nhớ như in lần đầu, còn không biết tắt laptop thế nào. Bởi vậy nên, những thứ căn bản như soạn thảo word hay các kỹ năng khác đều phải mày mò, tự học. Thời ấy tôi lập lịch học tiếng Trung, luyện nghe tiếng Anh và học tin học đều đặn. Với tin học, tôi tập trung nhiều vào học đánh máy, vừa để lưu giữ, ghi lại những kỷ niệm cho ngày sau, vừa là luyện kỹ năng và tốc độ đánh máy, thế là tôi tập đánh máy bằng cách viết ra chính những suy nghĩ, cảm nhận của mình khi ấy chứ không tập đánh theo một tài liệu nào cả, kiểu như viết nhật ký hay blog vậy. Được mấy tháng thì bỏ, vậy mà đã thấm thoát hơn 2 năm, hôm nay, nhân tết rỗi rãi, tôi mở những tệp word cũ ấy ra mà bồi hồi xúc động, cả một trời kỷ niệm lại ùa về..
Nhằm lưu giữ tốt hơn những kỷ niệm ấy, từ hôm nay, tôi sẽ tranh thủ đọc  lại, tuyển lựa những bài tàm tạm, đăng lên. Trên tinh thần tôn trọng sự thực, tôi sẽ đăng nguyên trạng, kể cả những lỗi chính tả, những lỗi đánh máy khi ấy.
(Hình minh họa là cảnh vườn hoa do tôi cải tạo trước cửa nhà, không rõ có phải năm 2014 ấy không nhưng chắc là tầm thời gian ấy.)

Tp. HCM 31.1.2017

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

Chuyện vui đi siêu thị ngày tết

Chẳng mấy chốc mà đã vào Nam được hơn 2 tháng, đã không còn bỡ ngỡ như ngày đầu nhưng lâu lâu vẫn xảy ra những tai nạn kiểu thế này.
Hôm hai mươi mấy vửa rồi, cũng sát tết, tôi đi siêu thị, thấy gian hàng hoa quả có bán thứ dừa nhỏ xíu, quả chỉ to bằng nắm tay, có nhãn ghi "dừa trưng", giá 15 ngàn 1 quả. Không biết là "dừa trưng" là gì, nhưng tò mò lắm, thế là bấm bụng mua một quả. Đi một đoạn lại có bán "đu đủ chưng", càng lấy làm lạ hơn, lúc này trong đầu nghĩ, dừa chứng chắc là một tên gọi để phân loại, kiểu như ta có "quýt đường", "cam đường", "táo đường", "na mật", "mít mật", .... Nghĩ vậy nên yên trí chắc quả "dừa chưng" lúc nãy là giống dừa nhỏ nhưng ngon. Lúc sau ra thanh toán, gần tới quầy, thấy có người mua đủ các thứ đồ, cả "dừa trưng", "đu đủ trưng", lại cả mãng cầu,  xoài, mới sực nhớ ra dân trong này người ta thờ mấy thứ ấy, soi ra cho kỹ "trưng" có nghĩa là "trưng bày", quả "dừa trưng" chẳng qua là quả dừa nhỏ, còn non, chỉ để thờ chứ không ăn được. Liền mang của nợ ấy trả lại vội, suýt nữa thì mất oan tiền.