Cái họa “Dâm”
“Dâm” là sự ham muốn, thèm khát quan hệ xác thịt. “Dâm” có lẽ là một phần bản năng con người. Nhìn những giống động vật, cả đời chúng sống chỉ để kiếm cái ăn sinh tồn và giao phối để duy trì nòi giống, bản năng của chúng như vậy. Con người cũng là tiến hóa lên từ giống vật, dẫu ta tự đề cao mình là động vật bậc cao, hay là loài cao cấp đã vượt trội tách mình riêng ra khỏi thế giới động vật nhưng bản năng giống vật trong con người không hề được gạt bỏ hoàn toàn, đều là những bản năng xấu xa hạ cấp, trong đó có cái “dâm” mà ta nói đến. “Dâm” có gì tốt đẹp đáng khoe đâu, ta đôi khi chấp nhận nó trong những chừng mực nhất định nhưng đạo đức xã hội có bao giờ chấp nhận “dâm” là giá trị đáng tôn vinh. Pháp luật cũng có chế tài xử tội dâm từ nhẹ đến nặng. Đạo Phật dạy con người không tà dâm, đạo Kito răn người ta không ham muốn vợ chồng người đểu là đặt ra những giới hạn cho cái dâm của con người. Không ai, không ở đâu, không thời nào chấp nhận con người dâm loạn.