Thứ Năm, 30 tháng 8, 2018

Tái ông thất mã thời hiện đại

Anh Chín cả cơ ngơi chỉ có chiếc xe máy cà tàng là đáng giá, anh mưu sinh bằng nghề chạy xe ôm và giao hàng thuê, căn nhà đang ở thì bố mẹ ông cha để lại, còn tiền anh kiếm được chỉ đủ xoay sở cuộc sống hàng ngày, chả thế mà có cái cần câu cơm hư hỏng đủ kiểu anh cũng không mua mới được.
Một hôm anh giao hàng đến chỗ cách nhà hơn 40 cây số, nhà người nhận ngay mặt đường, anh chủ quan, vào giao hàng mà không rút chìa khóa xe ra, đến lúc quay trở ra thì đúng lúc bắt gặp 2 thằng đang cạy cục xe anh, ảnh chưa kịp hô hoán thì chúng nó đã kịp lên xe chạy mất. Tiền giao hàng hôm ấy chỉ đủ tiền bắt xe khách về đến nhà.
Anh buồn rầu lo lắng không nguôi, mất chiếc xe máy cà tàng ấy là mất phương tiện mưu sinh. Hàng xóm có đôi ba người biết tin đến thăm hỏi động viên, nhưng anh đang rối bời cũng chẳng để tâm đến cho được.

Qua 2 hôm, anh ra đầu ngõ mua tạm gói mì tôm thì bất ngờ thấy xe mình đậu bên lề, trong quán tạp hóa, đúng là cái thằng ăn cắp hôm nọ, ma xui quỷ khiến thế nào cu cậu lại đến đúng chỗ này, chắc hắn không thể ngờ lại có tình huống oái oăm như vậy. Đợi thằng ăn cắp ra đến cửa, anh hô hoán ầm lên, tên ấy hốt hoảng bỏ cả xe chạy đi.
Anh dắt xe về nhà, ra tiệm nhờ người sửa khóa. Vậy là xe lại về với chủ cũ, không những thế, tên trộm trong hai ngày qua đã sửa chữa mông má lại nhiều chỗ trên chiếc xe, lại tra đầu thay nhớt đàng hoàng. Mấy người hàng xóm biết tin lại qua chúc mừng.
Lấy lại được xe, lại còn được sửa nhiều chỗ, anh chạy khách hay giao hàng đều nhanh chóng thuận lợi, nhưng xe đã sửa, khác với lúc anh vẫn quen tay, nên chiều hôm ấy anh lao xe vào gốc cây, xe hư hại đáng kể, nhưng may người chỉ xây sát.

Chớm thu viết tản mạn tại Quy Nhơn