Thứ Hai, 6 tháng 11, 2023

Từ không biết cho đến biết

Tôi mơ hồ nhớ 1 cảm giác đó là buổi đầu tiên đi học, vẫn chưa biết 1 chữ gì cả, cô giáo ghi thời khóa biểu lên bảng để phụ huynh chép, tôi nhìn những con chữ thật xa lạ và tò mò, cô Xuân hàng xóm có con học cùng lớp với tôi chép cho cả 2 vì bà Nội không biết chữ. Những năm tôi còn nhỏ, chị gái đi học, tôi nhìn theo những con chữ chị viết, ghi chữ E với thật nhiều những nét ngang vì tôi chưa biết chữ E phải viết chính xác như thế nào. Cảm giác không biết ấy thật là lạ lẫm.

Bà nội tôi thì không biết chữ, nhưng bà học để xem đồng hồ, thật là tài tình. Kể về cuộc đời bà tôi khâm phục những nỗ lực và hiểu biết của bà. Bố mẹ tôi có đi học, bố thì có vẻ không thạo chữ nghĩa bằng mẹ, giờ đây ở nhà, mẹ đọc được tin nhắn, đọc được giấy tờ, viết lách được khi cần như mua bát học, viết phong bì hiếu hỉ. Thế hệ của mẹ nghèo khó không thể học lên được nữa, hiện thực mưu sinh quan trọng hơn, còn qua thế hệ chúng tôi, giáo dục đã dược tiếp cận dễ dàng, nhiều người có cơ hội học tập, mọi thứ học hành hiểu biết đều phổ cập hơn. Thời tôi vẫn còn một số người học hết cấp 1, cấp 2 thì nghỉ, hoặc có người phải ở lại lớp, có người lên lớp 6 rồi còn chưa đọc thông viết thạo, những người có khi gia đình có việc bận phải nghỉ học hoặc đi học nửa buổi còn cả ngày phải làm đồng áng, nhưng ở thời buổi này thì những chuyện ây thật lạ lẫm.