Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2020

Ngày 30 tháng 8 năm 2020 tăng ca

 Hôm nay là ngày 30 tháng 8 năm 2020, đang làm dở báo cáo nhưng tự nhiên lại muốn xoay ngang để viết vài dòng. Dù còn nhiều công việc ngổn ngang nhưng ngẫm ra, chủ nhật vẫn có không khí chầm chậm thư thả hơn ngày thường. Vậy là đã 4 chủ nhật liền nhau mình đi làm, xem lại thì ngày cuối cùng mình viết là 9 tháng 8, cũng là 1 chủ nhật tăng ca.

Nói chung cuộc sống thời gian gần đây nhiều bề bộn, cảm giác một ngày trôi qua rất nhau mà chưa xong hết việc, nhiều hôm phải nán lại đến tối. Mình cũng đã chuyển qua phòng ký túc mới được gần 1 tháng, nhìn chung là không có gì đáng phàn nàn, cuộc sống cũng ổn, chỉ có điều ngại nên không dám mua đồ ăn về ăn nữa. Nếu không tăng ca, chắc cũng phải ra quán ngồi ăn cơm chứ không dám mua về nhà như trước.

Công việc đòi hỏi mình gần như luôn phải thường trực, đâm ra băn khoan không biết có lúc nào dứt ra được mà về nhà hay làm các việc khác không. Nhiều việc còn bị treo lại, mãi chưa làm xong. Nhưng mà mình chả còn cơ hội nào khác nữa đâu, muốn xin được 1 công việc mới với đồng lương như hiện tại cũng không hề đơn giản. Công việc hiện tại mình cũng quen nhiều rồi, nếu không có gì thay đổi, mình làm thế này cả đời cũng được, cũng mong là được như thế. Nhưng đời phải biến động chứ. Nếu sau này mình lấy vợ, sinh con, thì rõ ràng thu nhập như hiện tại không thể đủ, phải tìm cách nào đó củng cố tài chính hơn nữa.

Nhìn chung là mình sống thoải mái với đồng lương hiện tại, mình không rượi chè, bài bạc, hút sách, không ham mê nhậu nhẹt nên cũng ít tốn vào mấy khoản ấy. Mình mua quà bánh trái cây ăn uống thoải mái, nói chung là từ ngày đi làm, từ lúc bắt đầu đến lúc ở Sài Gòn là phải bóp mồm bóp miệng chứ còn lại mình đều được ăn uống thoải mái.

Càng lớn, mình càng nhận thức rõ và chính chắn hơn về cuộc đời, đường đi nước bước, ứng xử đều đã biết suy nghĩ trước sau, lợi hại hơn. Nhưng không tránh khỏi những lúc bồng bột vẫn hành động theo bản năng, sau những lần ấy mình nên suy nghĩ lại, rút kinh nghiệm và khắc phục. Nhưng rõ ràng, kỹ năng sống được cải thiện thì tuổi tác cũng đã không còn nhỏ, nghĩ mình năm nay đã 27 tuổi, 28 tuổi lại thấy giật mình. Như những năm trước đây, khi mình còn nhỏ, thấy anh chị mình hay những người xung quanh lên đến con số ấy là thấy họ lớn tuổi lắm rồi. Bây giờ nhìn lại những người xung quanh mình, nhiều đứa trẻ, 97 tuổi mình thấy mình già quá, mình ước ao giá mình giờ mới bằng tuổi chúng nó. Nếu thế thì năm nay mình mới ra trường đây này. Không hiểu sao nhưng mình có cảm tình với những lứa đàm em sinh năm 97, thấy những thuổi 94, 95, 96 hay 98, 99 không có ấn tượng gì cả. Có lẽ do ngày xưa mình toan lấy vợ 97, cũng có lẽ vì lâu nay mình tiếp xúc nhiều với cái tuổi nay.

Chớp mắt đã tháng 8, lại sang thu, vào mùa mưa, rồi hết năm dương lịch. Cuộc sống tháng năm như dòng nước chảy không dứt, phải đến những chuyển biến của tự nhiên hay xã hội thì người ta mới giật mình nhìn lại. Như dịp tết chẳng hạn, mình chả muốn về tết làm gì, nên gần cuối năm chắc mình về qua nhà chút rồi tết chẳng về nữa. Cũng gần như chẳng nhớ nhà gì, nhưng nếu về qua nhà, xem vườn tược quanh nhà cũng là một thú vui đáo để. Giá như hai ông anh chí thú làm ăn thì tốt. Số tiền mình gửi về giúp đỡ gia đình cũng đáng kể, cũng có những lúc mình tiếc khoản tiền bỏ ra chứ, nhưng như mình vẫn luôn tin vào số phận, có đức mặc sức mà ăn, còn không có số hưởng thì vào cũng sẽ ra. Như thời còn ở Hương Phong, sao dám nằm mơ có ngày mình có được mức lương như Hoa Sen, càng không mơ có tháng thua nhập đến 30 triệu như hồi ở Quy Nhơn. Mình có được thuận lợi trong công việc suy cho cùng cũng là vì phải giúp đỡ gia đình, và nếu không mất tiền vì việc này thì cũng sẽ mất tiền vì việc khác thôi. Công việc thuận lợi và sức khỏe đảm bảo chả là điều an vui hiếm có hay sao, cho mình ôm khu khư số tiền ấy thì có khi lại chả được toại nguyện khoản khác.

Chà, đã 11h30 rồi, chuẩn bị lại đến giờ cơm, nhưng mình hãy thư thả đã, mình còn viết tiếp. Nãy đọc lại một bài viết từ tháng 8 năm ngoái, “nhớ mùa đông ngoài Bắc”, tự nhiên lại thấy hay hay, viết theo một chủ đề như thế. Thôi, dừng lại vậy, tranh thủ đọc thêm mấy bài cu cũ nữa.