Thời còn đi học cấp 2, đó là cuối năm lớp 8, tôi suy nghĩ về tương lai và thấy rằng hẳn là về sau mình sẽ lên thành phố học tiếp, nhưng ở tỉnh lẻ đi lên chắc sẽ bị rẻ rúng, ở xứ quê mùa thiệt thòi đủ bề, không có điều kiện học hành nhiều thứ, tôi thấy rằng tương lai ngoại ngữ và tin học hết sức quan trọng, tin học thì không có máy tính chẳng thể học hành được nhưng ngoại ngữ dù thiếu thốn vẫn có thể cố gắng khăc phục bằng cách ôn thật nhiều từ vựng và ngữ pháp. Quả thực, suy nghĩ đó đã giúp ích cho tôi rất nhiều về sau này, lên đại học tôi bớt đi được một vấn đề mà nhiều sinh viên mắc phải đó chính là môn tiếng Anh và điều kiện tiếng Anh để ra trường, tuy nhiên đến tận thời kỳ ấy, Tiếng Anh đối với tôi vẫn chỉ là một môn học, hay có ý nghĩa hơn một môn học một chút, rồi đến tận lúc học thêm tiếng Trung, tiếng Hàn, tôi vẫn đang coi mình đang học 2 rồi 3 thứ ngoại ngữ khác nhau, nhưng rồi suy nghĩ này đối với tôi đã dần dần thay đổi, chỉ còn là tiếng mẹ đẻ và ngoại ngữ, không phân biệt loại nào nữa, cuối cùng giờ tôi chỉ còn suy nghĩ tôi học thêm những kiến thức và trau dồi thêm kỹ năng ngôn ngữ chứ không còn phân biệt mẹ đẻ hay ngoại ngữ nữa. Tôi bất giác nhận ra mình đã thay đổi tư duy như vậy một cách từ từ mà mình không hề hay biết, đến lúc nhận thấy được sự thay đổi ấy của mình tôi mới gọi tên nó là sự chuyển biến trong nhận thức của mình, từ môn học đến các ngoại ngữ khác nhau, đến ngoại ngữ so với tiếng mẹ đẻ và cuối cùng là ngôn ngữ nói chung không còn phân biệt.