Thứ Hai, 27 tháng 12, 2021

Essays on environmet and the 4th industrial revolution (25.12.21)

BCC - Mấy dòng viết vội để cậu em cùng phòng chuẩn bị đi thi tuyển.

 Nations all around the world are facing more and more global challenges, from the economic development to the  political stability, from the pandemic  to the terrorism, and the environment is an emerging issue that deserves more attention than ever.

The truth is that the environment is getting worse and worse, not only on a national scale, but it has become a global problem. Environmental pollution along with climate change have become threats to the survival of mankind. In the past, especially in the period of industrialization, many countries have found ways to develop their economies,  ignoring the negative effects on the environment. Environmental pollution was not recorded and handled in a timely manner. Population growth and huge amount of domestic waste have put an additional burden on the environment. Today, it is not difficult to see right around us, the environment has been polluted alarmingly. And with the ever-increasing human presence, even remote places can no longer remain their original clean environment.

Thứ Tư, 10 tháng 11, 2021

Tôi và đất nước Nhật Bản (10.11.21)

 Để mà nói hết những ấn tượng, suy nghĩ, trải nghiệm cùa mình với hẳn một đất nước thì nhiều vô kê, trong khuôn khổ một bài viết tản mạn ngăn ngắn không nói cho hết được. Nhưng tôi có nhiều thiện cảm với đất nước này.

Để nói đến một ấn tượng đầu tiên xưa nhất về Nhật Bản, chắc chắn là sơn Nippon. Tôi nhớ những năm tôi còn nhỏ, trên truyền hình có quảng cáo  loại sơn này, sơn lên mông những em bé lúc lắc, slogan là "Sơn Nippon, sơn đâu cũng đẹp".

Nhắc đến Nhật tôi còn nghĩ đến, hoa anh đào, nhiều bộ phim và truyện tranh, sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, ý thức con người, động đất thiên tai, nền giáo dục, âm nhạc, ẩm thực... Tôi kể tản mạn mấy mục ra theo sự xuất hiện ngẫu nhiên trong trí óc như vậy.

Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2021

Mấy trích dẫn tâm đắc từ cuốn "Cách mạng một cọng rơm" của Masanobu Fukuoka

Năm nay có 2 cuốn sách mới làm tôi rất thích thú đỏ là "Súng, vi trùng và thép" và cuốn "Cuộc cách mạng một cọng rơm". "Cuộc cách mạng một cọng rơm đem đến cho tôi không những một ý tưởng táo bạo và mới mẻ (mới mẻ với riêng cá nhân tôi) mà còn những triết lý hết sức sâu sắc về tự nhiên. Con người là một phần không thể tách rời của tự nhiên. Tự nhiên vốn đã có sự hòa hợp cân bằng, đá có sự ưu việt nhất định rồi. Con người với mong muốn thúc đẩy nó tốt lên đã hủy hoại sự cân bằng này và dẫn đến những hậu quả. Đối mặt với những vấn đề phát sinh ấy, con người cuống quýt tìm cách giải quyết, và đến khi khắc phục được phần nào, họ lại lầm tưởng đó là thành tựu và giải pháp hiệu quả. Tôi ghi lại đây một số trích dẫn ngắn mà tôi thấy ý nghĩa nhất.


LỜI GIỚI THIỆU CHO TÁI BẢN LẦN THỨ NHẤT

Tôi nhận thấy nỗ lực phát triển của con người từ trước cho tới nay chỉ nhằm hai mục đích: Biến đổi tự nhiên theo ý mình và Ngăn cách mình khỏi tự nhiên. Điều ấy rõ ràng bước đầu mang lại ích lợi cho loài người, giúp chúng ta phân biệt mình ra khỏi các giống loài khác. Chúng ta là loài động vật đầu tiên không chỉ săn bắt hay hái lượm những thứ có sẵn, chúng ta nuôi trồng, sản xuất. Tuy nhiên, điều đáng tiếc của loài người không bao giờ thấy đủ.

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2021

Nghệ thuật diễn tả thời gian và diễn tiến thời gian trong truyện Kiều

 Nói đến phong cách biểu đạt trong truyện Kiều là nói đến tính ước lệ, tính công thức hóa. Tuy nhiên điều khiến người ta ngạc nhiên thích thú là trong tính công thức tưởng chừng như cứng nhắc và bó hẹp đó, tài năng của Nguyễn Du lại được bộc lộ nổi bật hơn nữa, nhất khía cạnh diễn tả thời gian và diễn tiến thời gian với sự sáng tạo, khéo léo trong vận dụng hình tượng, linh hoạt bố trí câu chữ, tôi sẽ liệt kê và dẫn chứng dưới đây.

Ngày xuân con én đưa thoi, thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi. Đây không phải là câu tôi tâm tắc nhất, vì có dính một chữ xuân hơi trực tiếp, nhưng câu thứ 2 cách diễn tả rất khéo léo, cho người ta biết đã sang đến tháng 3.

Trải bao thỏ lặn ác tà, ấy mồ vô chủ ai mà đến thăm. Thỏ ngọc và ác vàng là hai hình tượng rất quen thuộc diễn tả ngày và đêm, ta sẽ còn gặp lại nhiều nữa trong những ví dụ sau này.

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2021

Bài Tổ Tôm

Cỗ bài tổ tôm:

Hàng đầu tiên từ nhất vạn đến cửu vạn và ông cụ. Hàng thứ 2 từ nhất sách đến cửu sách và thang thang, hàng thứ 3 từ nhất văn đến cửu văn và chi chi.

Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2021

17 tháng 10 năm 2021 trời mưa tăng ca

 Sáng nay trời lại mưa. Miền Trung mùa này vẫn mưa nhiều. Tôi cứ nhớ nhận định của mình từ nhiều năm trước đây. Nếu mưa gió mà được nằm yên ấm trong nhà thì thật thích, ấm cúng và bình yên. Nhất là nhà lại có cửa sổ kính, nằm bên giường ngắm mưa hay ăn uống thì còn gì thư thái bằng. Nhưng nếu giữa thời tiết ấy, phải đội mưa ra ngoài thì thật khó chịu, nhất là phải đi làm giữa một ngày nghỉ như thế này.

Cuộc đời ít những giây phút được thư thái thảnh thơi đúng nghĩa, đâm ra tôi chán trường triền miên và hoài nghi những lẽ sống ở đời, hoài nghi mục đích sống của mình. Tôi tự hỏi mình chẳng sẽ sống chỉ để chịu những giày vò đau khổ như thế này thôi sao.

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2021

Những gánh nặng của tuổi trẻ: 1. Công việc

 Một người bắt đầu quãng đời làm việc vào độ tuổi ngoài 20 và cơ bản có thể kết thúc vào khoảng ngoài 60, tức là một nửa cuộc đời và phần đời thanh xuân trẻ trung sung sức nhất giành cho lao động. Nhưng thậm chí nhiều người còn không được may mắn như vậy khi phải bắt đầu bươn trải mưu sinh sớm hơn, làm lụng vất vả kiếm sống đến tận cuối đời mà không hề biết đến khái niệm về hưu, hoặc thâm chí cuộc đời còn dừng lại trước khi hết tuổi lao động.

Đi trực dịp lễ, Quảng ngãi 4.9.21

 Quảng Ngãi 4.9.21

Hôm qua lại chuyển phòng, vậy là cũng ở phòng C411 hơn một năm, lại phải bắt đầu lại từ đầu. Cũng là chia phòng cũ ra, mình là người điền đầy phòng khác. Có vẻ quen hơn nên mình thấy ít lo và khó chịu hơn. Có cái bất tiệt là lần này phải nằm giường tầng trên, leo trèo lên xuống thật khó khăn, lại chẳng có chỗ để đồ đạc. Nhưng chợt nhận ra đã có trần nhà, chỉ cần dỡ những tấm thạch cao ra là có thể để đồ, rồi lại đóng lại. Vậy là khéo léo tổ chức một chút là đã có thể vun vén cuộc sống. Sách vở tài liệu thì đương nhiên phải để sát sườn. Tự nhiên thấy một không gian nho nhỏ ấm cúng như trò chơi thủa bé, hy vọng là đêm không bị lăn xuống đất. Có lẽ lúc ngủ sẽ phải che màn để chặn bớt lại. Cuộc sống rồi sẽ ổn thôi.

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2021

Cái họa “Dâm”

Cái họa “Dâm”

“Dâm” là sự ham muốn, thèm khát quan hệ xác thịt. “Dâm” có lẽ là một phần bản năng con người. Nhìn những giống động vật, cả đời chúng sống chỉ để kiếm cái ăn sinh tồn và giao phối để duy trì nòi giống, bản năng của chúng như vậy. Con người cũng là tiến hóa lên từ giống vật, dẫu ta tự đề cao mình là động vật bậc cao, hay là loài cao cấp đã vượt trội tách mình riêng ra khỏi thế giới động vật nhưng bản năng giống vật trong con người không hề được gạt bỏ hoàn toàn, đều là những bản năng xấu xa hạ cấp, trong đó có cái “dâm” mà ta nói đến. “Dâm” có gì tốt đẹp đáng khoe đâu, ta đôi khi chấp nhận nó trong những chừng mực nhất định nhưng đạo đức xã hội có bao giờ chấp nhận “dâm” là giá trị đáng tôn vinh. Pháp luật cũng có chế tài xử tội dâm từ nhẹ đến nặng. Đạo Phật dạy con người không tà dâm, đạo Kito răn người ta không ham muốn vợ chồng người đểu là đặt ra những giới hạn cho cái dâm của con người. Không ai, không ở đâu, không thời nào chấp nhận con người dâm loạn.

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2021

Cái thú học ngoại ngữ

 Nói về ngoại ngữ, kỷ niệm chợt đến trong đầu tôi đó là tháng 8 năm 2016, tôi vừa tốt nghiệp về Hạ Long bắt đầu công việc mới. Công việc và cuộc sống mới không thực sự ưng ý và nỗi buồn phải xa Hà Nội vẫn còn chồng chất trong lòng. Tôi mới bắt đầu học tiếng Nhật từ khi ra trường và thực tập ở một công ty nho nhỏ ở Hà Nội, vẫn còn rối tinh. Buổi sáng hôm ấy, tôi đọc một bài văn ngắn trong cuốn giáo trình và hiểu được tất cả, bỗng dương tôi cảm thấy thật hạnh phúc, một niềm vui nhỏ  bé trong trẻo giữa hiện thực u ám. Dẫu sau này tôi không tiếp tục học tiếng Nhật nữa nhưng nhìn lại những trải nghiệm học hành, cũng có những lúc tôi vui vẻ vì phát hiện và hiểu biết mới như vậy. Con người hiểu biết thì không u tối và niềm vui được khai sáng thật dễ chịu.

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2021

Bước tiến mới trong việc học tiếng Hàn của tôi.

 Chiều nay tôi đã có một bước tiến khá lớn với việc học tiếng Hàn của mình dù chỉ là mới bước đầu, tôi phấn khởi đến độ phải mang máy tính ra viết ngay mấy dòng coi như để ghi nhớ.

Cơ duyên tiếng Hàn thì nhiều chuyện vụn vặt, nhân đây tôi kể một lượt. 

Khoảng những năm cấp 2, bạn tôi có lần đi photo một cuốn sách dạy tiếng Hàn, tôi cũng cầm thử lên xem nhưng không ấn tượng lắm . Rồi có lần trên lớp, có cô bạn cùng lớp viết mấy chữ tiếng Hàn lung tung lên bảng rồi đố tôi chữ gì, tôi cũng đáp lung tung cả, nó lại chỉ một chữ rồi bảo tên tôi. Thời điểm ấy, quê tôi người lấy chồng Hàn Quốc cũng khá nhiều, nếu nói đến học tiếng Hàn chắc tôi sẽ nghĩ ngay đến chuyện ấy. Trong số những người lấy chồng Hàn, có cả bà chị họ con cô tôi. Năm ấy tôi còn khá nhỏ. Có buổi thấy tivi quảng cáo tối 10 giờ có chương trình về cảnh những người phụ nữ lấy chồng ngoại, hai bà cháu tôi còn hẹn giờ dậy xem. Năm tôi học lớp 9, đi học thêm môn toán, tôi có vào tiệm sách của cô giáo dạy văn cũ, vô tình thấy cuốn sách tiếng Hàn nho nhỏ, có mấy nghìn bạc, nghĩ rằng sẽ có ích cho chị ho, tôi mua rồi đưa cho nhà cô để chuyển cho chị.

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2021

Bạn cùng phòng chơi nhạc (11.7.21)

 Tôi vẫn hay nghĩ đi đến đâu mà biết thể thao, đàn nhạc và nhậu nhẹt thì dễ hòa đồng và gắn kết, vì đó là những thú vui phổ biến trong mọi tập thể.

Tôi hát đã dở lại chẳng có khiếu về âm nhạc, học nhạc lý quá nản. Nhớ những năm đi học, có môn âm nhạc, còn phải ghi tên dưới từng nốt để đọc, nếu không phải lò dò từ khóa son để xem. Giá biết một môn nhạc cụ nào thì hữu ích nhiều, cũng là thú vui cá nhân tao nhã.

Hồi tôi còn bé xíu, trong ngõ có ông anh học đại học, không mấy khi thấy mặt ở nhà, nhưng trên tường có treo cây đàn guitar, có lần mấy đứa chúng tôi vào tò mỏ gẩy lung tung cả, tự mình tưởng tượng ra trong đầu những âm thanh lộn xộn ấy là bài nọ bài kia rồi đố nhau.

Những năm tôi còn nhỏ, có lẽ lớp 10, tôi tách sợi dây cáp điện thoại ra, đóng mấy cây định vít vào tấm gỗ rồi căng dây, vặn chặt để chỉnh âm rồi gẩy tưng tưng, thấy cũng vui.

Thứ Hai, 14 tháng 6, 2021

Chuẩn bị kỷ niệm 5 năm ra trường

Quảng Ngãi 15/6/21

Tôi thường lấy mốc ngày mình chính thức ra trường và vào đời mưu sinh là ngày 21 tháng 6 năm 2016, mốc thời gian được ghi trên chứng nhận tốt nghiệp tạm của mình. Vậy là chỉ còn 1 tuần nữa sẽ tròn 5 năm tôi ra trường đi làm. 5 Năm qua, tôi làm từ nam chí bắc, qua nhiều tỉnh thành và có cả những quãng thời gian thất nghiệp.

 Ngẫm ra tôi lại có duyên với ngành gang thép. Gần như 5 năm từ khi tôi ra trường, thì gần 23 tháng tôi làm cho Hoa Sen, 24 tháng tôi làm cho Hòa Phát.

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2021

Ngày 16 tháng 5 2021 tăng ca chủ nhật 1 mình

 Hôm nay lại là một ngày chủ nhật nữa, mình đi trực có một mình, không đi thì mai công việc sẽ dồn lại, có quá nhiều thứ phải tổng hợp, theo dõi, nhiều công việc lặt vặt. Mình khó có thể hình dung nếu về quê đến 3 ngày thì gánh nặng sau khi đi làm lại sẽ chất chồng đến thế nào. Nhiều ngày gần đây, mình không có một ngày nào được thư thả, những công việc còn tồn đọng dồn ép mình từ đủ mọi phía, và quả như mình đã nghĩ, mình bắt đầu sút cân.

Lẽ dĩ nhiên, nếu có một công việc gì đó, vừa thảnh thơi thư thả, vừa yêu thích để làm, thu nhập lại ổn thì đúng là công việc lý tưởng của cuộc đời, tuy nhiên, không bao giờ có được, công ăn việc làm mãi sẽ là thử thách, sự đọa đầy cuộc sống đến suốt cuộc đời. Nhưng nên nhìn vào khía cạnh tích cực, chẳng phải mình đã có những ngày thất nghiệp hoặc công việc không rõ ràng, chán trường vô vọng hay sao, còn kinh khủng hơn như vậy gấp trăm gấp ngàn lần khi công việc bộn bề.

13 tháng 6 2021 tăng ca

 Bây giờ là  hơn 7h tối ngày 12 tháng 6. Hôm nay cũng không có quá nhiều việc, đáng lẽ mình có thể về đúng giờ tan ca và thư thả tận hưởng buổi tối cuối tuần nhưng mình ở lại, làm nốt mấy việc lặt vặt cho vui.

Vậy là thằng em cùng phòng đã nghỉ được hơn 1 tháng, mình cứ ngỡ nó đi mình sẽ buồn nhiều nhưng không, hầu như mình quên ngay được, có lẽ vì cuộc sống có quá nhiều điều đáng bận tâm hơn thế. Đã lâu lắm rồi mình chưa được sống những giây phút thảnh thơi hết mình, nhưng có lẽ hết phần đời còn lại cũng chẳng thể nào có được.

Cuộc sống là vô vàn những thử thách mới cứ xuất hiện, vượt qua cái này lại đến cái khác.

Sáng nay 13 tháng 6, lại là một chủ nhật tăng ca. Như tối hôm qua đã nói, cũng không có quá nhiều việc, đáng lẽ mình có thể nằm nhà thư dãn một chút nhưng có lẽ lòng dạ cũng sẽ thấp thỏm không yên, hơn nữa đồng nghiệp cùng phòng cũng muốn mình đi trực cùng cho đỡ buồn nên mình đi.

Giờ đang vướng mắc nhiều mẫu cần phân tích ngoài mà đưa mẫu ra phân tích ngoài thường lâu và không thuận lợi, thủ tục nhiều mà bà chị phòng vật tư thường chây ỳ, giục đi giục lại mới được. Hiện nay lại vướng vào thiết bị lấy mẫu trên băng tải và lấy mẫu fero, bế tắc mà mình không biết làm sao cho nhanh. Anh phó phòng đã có vẻ mất bình tĩnh. Cầu mong mình sớm vượt qua những bế tắc này.

Nhiều lúc mình nhớ lại những giây phút êm đềm ngắn ngủi hay những kỷ niệm đẹp đã qua, hình như là khi đang trải qua thì mình chú ý nhiều đến những cảm xúc tiêu cực, những cay đắng vất vả nhưng trải qua lâu rồi, còn đọng lại sâu sắc hơn là những kỷ niệm đẹp. Tất nhiên mình vẫn nhớ nhiều đến những buồn tủi ở những nơi đã qua, những ngày tháng thật khủng khiếp ở Hạ Long hay Nghệ An nhưng mình cũng nhớ nhiều đến kỷ niệm hái măng, tập bơi, mò cua bắt ốc.

Đời cơ bản là buồn, xét về khía cạnh nào cũng thế. Như một người bình thường, giả sử hoàn cảnh gia đình vừa phải và cả đời không gặp biến cố lớn thì chỉ có những năm tháng tuổi thơ trước lúc vào đời mưu sinh và những năm tháng về già được nhàn nhã thảnh thơi một chút. May mắn lắm thì những năm tháng yên vui được cỡ 40 năm, một nửa còn lại, khoảng 40 năm là những ngày tháng lăn lộn mưu sinh. Còn đương nhiên có những trường hợp cá biệt thì khổ từ bé đến khi về già, đến chết, hoặc chết trước khi về già luôn. Đương nhiên cũng có người được nhàn nhã sung sướng từ bé đến già. Nhưng hơn nữa, người ta khổ thì mới than, mới để ý chứ yên vui thì ngày tháng cứ bình lặng mà trôi, mấy ai để ý nữa. Như người khỏe mạnh thì mấy ai chú ý đến sức khỏe, khi đau ốm rồi thì mới khổ.

Hồi đầu năm, đọc mấy câu văn của Vũ Bằng, người xa quê như cây gỗ mục ruỗng từ bên trong, mình lại suy nghĩ. Bấy lâu nay mình xa quê không lưu luyến, cứ ngỡ mình cũng không yêu mến gắn bó lắm với quê nhà và gia đình nhưng cũng có lúc thấy mình không ổn, đó là căn bệnh tinh thần, căn bệnh tâm hồn. Dù sao thì quê nhà vẫn là một nơi chốn đặc biệt, mình đã lớn lên ở đấy, tính cách lối sống đã được bồi đắp hình thành ở đấy, dù muốn hay không đó cũng là quê nhà mình.

Thôi, cứ vui hết mình hôm nay đi, mai sang tuần mới sẽ bắt đầu nhiều thử thách lắm đây.

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2021

Ngày 12 tháng 5 năm 2021 tăng ca đến 8h mới về

 Hôm qua sau 1 ngày làm việc từ 7h sáng đến 8h tối, tôi đã giải quyết được một số phần việc mà mình thấy khó khăn, về nhà và cảm nhận một chút ít thanh thản nho nhoi, tôi nhớ về ngày còn ở Nghệ An, lao động chân tay nhiều và công việc cũng nhiều khó khăn trở ngại nhưng cũng có những tối, tôi hoàn thành hết công việc và vui vẻ thanh thản ra về, cảm xúc tích cực ấy để lại một dấu ắn tươi sáng trong lòng mà tôi vẫn mỉm cười mỗi khi nghĩ lại. Quả thực là đi làm mà mỗi tối tan ca hoàn toàn thư thả, đêm ngủ tròn giấc và mong mỏi đến sáng hôm sau được đi làm lại thì cuộc đời thật ý nghĩa biết mấy, suy cho cùng cuộc sống gắn phần lớn với lao động, làm việc.

Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2021

Mấy truyện cũ đăng trên wattpad

3 truyện này tôi nhớ mình viết ở Quy Nhơn để mở rộng nguồn truyền thông nhằm tăng cường quảng bá kênh youtube của mình. Viết và đăng trong 2 ngày 1 và 2 tháng 1 năm 2019

Truyện 1: Tái ông thất mã thời hiện đại

Rắc rối bắt đầu

Anh Chín cả cơ ngơi chỉ có chiếc xe máy cà tàng là đáng giá, anh mưu sinh bằng nghề chạy xe ôm và giao hàng thuê, căn nhà đang ở thì bố mẹ ông cha để lại, còn tiền anh kiếm được chỉ đủ xoay sở cuộc sống hàng ngày, chả thế mà có cái cần câu cơm hư hỏng đủ kiểu anh cũng không mua mới được.

Một hôm anh giao hàng đến chỗ cách nhà hơn 40 cây số, nhà người nhận ngay mặt đường, anh chủ quan, vào giao hàng mà không rút chìa khóa xe ra, đến lúc quay trở ra thì đúng lúc bắt gặp 2 thằng đang cạy cục xe anh, anh chưa kịp hô hoán thì chúng nó đã kịp lên xe chạy mất. Tiền giao hàng hôm ấy chỉ đủ tiền bắt xe khách về đến nhà.

Thật là:
Áo đã rách nát hở hang,  
Lại gặp phải chó cắn càng rách thêm! 

(Muốn biết chuyện này ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ) 

Họa thành phúc, phúc lại thành họa

Mất xe, anh buồn rầu lo lắng không nguôi. Mất chiếc xe máy cà tàng ấy là mất phương tiện mưu sinh. Hàng xóm có đôi ba người biết tin đến thăm hỏi động viên, nhưng anh đang rối bời cũng chẳng để tâm đến cho được.  

Qua 2 hôm, anh ra đầu ngõ mua tạm gói mì tôm thì bất ngờ thấy xe mình đậu bên lề, trong quán tạp hóa, đúng là cái thằng ăn cắp hôm nọ, ma xui quỷ khiến thế nào cu cậu lại đến đúng chỗ này, chắc hắn không thể ngờ lại có tình huống oái oăm như vậy. Đợi thằng ăn cắp ra đến cửa, anh hô hoán ầm lên, tên ấy hốt hoảng bỏ cả xe chạy đi.

Anh dắt xe về nhà, ra tiệm nhờ người sửa khóa. Vậy là xe lại về với chủ cũ, không những thế, tên trộm trong hai ngày qua đã sửa chữa mông má lại nhiều chỗ trên chiếc xe, lại tra đầu thay nhớt đàng hoàng. Mấy người hàng xóm biết tin lại qua chúc mừng.

Lấy lại được xe, lại còn được sửa nhiều chỗ, anh chạy khách hay giao hàng đều nhanh chóng thuận lợi, nhưng xe đã sửa, khác với lúc anh vẫn quen tay, nên chiều hôm ấy anh lao xe vào gốc cây, xe hư hại đáng kể, nhưng may người chỉ xây sát.

Hàng xóm mấy người biết tin lại đến thăm hỏi động viên.

Được mấy hôm, người ngợm đã khỏe, anh mới lôi chiếc xe ra kiểm tra những chỗ hư hỏng, bỗng bất ngờ phát hiện một bọc nhỏ giấu rất kĩ dưới đáy cốp. Anh mở ra rồi không giấu nổi thoảng thốt bất ngờ, bên trong gói ấy là mấy chỉ vàng, có lẽ là của thằng ăn cắp còn để quên trên xe.

Sáng hôm sau, anh định mang ra công an trình báo lại sợ vàng giả, đem giao nộp công an lại nghi anh bỡn cợt họ, anh đành tạt qua tiệm vàng gần nhà nhờ họ xem thử. Chủ tiệm vàng cầm số vàng lên ngắm nghía, có chút sửng sốt, bảo anh chờ giây lát. Mấy phút sau, anh đang trong tiệm vàng thì công an tới yêu cầu anh về đồn để làm rõ một số vấn đề vì những chỉ vàng anh mang đến là tang vật một vụ cướp mà công an đang điều tra. Anh sau đó bị tạm giam điều tra. Anh vừa lo lắng vừa sợ hãi buồn bã vì tự nhiên tai bay vạ gió.

Thật là:
Họa họa phúc phúc khôn lường,
Lòng ngay ai ngỡ tai ương thế này?

(Muốn biết chuyện này ra sao, đón xem hồi sau sẽ biết!)

Cái kết có hậu

Buổi đầu tiên trong trại tạm giam, vừa buồn lại vừa lo, nhưng anh Chín không biết rằng anh may mắn đến chừng nào. Đêm ấy, cây xăng gần nhà anh phát nổ, đám cháy lan rộng ra khu dân cư, nhiều người thiệt mạng, nhiều căn nhà bị thiêu hủy, anh may đang ở chỗ tạm giam nên vô sự.

Ít lâu sau công an điều tra ra anh vô tội đã thả anh về nhà. Căn nhà anh bị hư hại ít nhiều do đám cháy nhưng công ty xăng dầu bồi thường đầy đủ nên anh bỗng nhiên có nhà mới. Chủ tiệm vàng nhận được lại tang vật, cảm kích vô cùng có đến hậu tạ anh chút đỉnh nhờ đó anh có vốn làm ăn.


Thật là:
Mất xe chưa hẳn không may,
Qua cơn hiểm họa đến ngày sướng vui!

Truyện 2: Rắm thơm, rắm thối

Câu chuyện cổ tích quen thuộc

Ngày xửa ngày xưa, gia đình nọ có hai anh em sống cùng cha mẹ, người em chăm chỉ chịu khó lại hiếu thuận vâng lời, người anh tham lam lại lười nhác, khi bố mẹ giao cho việc gì đều chừa lại cho người em làm, nhưng người em không hề cãi lại mà đều làm hộ anh.

Thời gian thấm thoát trôi đi, hai anh em dần khôn lớn, người cha rồi người mẹ đều qua đời cả, người em vẫn chăm chỉ làm lụm, gia đình dần khấm khá hơn, đến khi người anh lấy vợ, lấy cớ cho em ra ở riêng, người anh liền chiếm hết nhà cửa của cải, để cho người em ra bìa rừng lập một túp lều nhỏ, cạnh túp lều có 1 câu quế lớn. Nhà người em chẳng có tài sản quý giá gì, ruộng vườn cũng không có làm, người em chỉ còn biết cấy thuê cày mướn qua ngày, nhiều khi không có việc, không có cơm ăn, người em phải gặm thân cây quế để đỡ đói.

Thật là:
Anh em ráo máng cạn tàu,
Gà cùng một mẹ đá nhau thế này.

(Muốn biết chuyện này ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)

Ở hiền gặp lành

Một hôm, cũng đúng ngày nông nhàn không ai thuê mướn gì, người em lại phải gặm thân quế trừ bữa. Vừa xong thì có lính lệ thông báo đến xóm làng, tất cả mọi người phải ra đường nghênh tiếp vua đi tuần thú. Người em đành lật đật cùng bà con lối xóm ra nghênh tiếp vua.

Đúng lúc vua đi qua, người em bỗng buồn đánh rắm, biết là sẽ rất thất thố nhưng đúng như câu:
Tàu ra đến bể còn chìm,
Rắm ra đến đít thì kìm làm sao?
Người em đánh 1 cái rắm thật dài, thật  to khiến cho từ vua đến quan dân phải thất kinh, nhưng kỳ lạ thay, cái rắm lại thơm tho lạ thường, vua quan bách tính sau phút ngỡ ngàng ban đầu đều ra sức hít lấy hít để, tận hưởng hương thơm tho này. Có lẽ do ăn nhiều quế nên người em mới đánh được cái rắm thơm như vậy. Vua bèn cho triệu đến trước mặt, bắt người em đánh thêm mấy cái rắm nữa cho mọi người cùng ngửi. Nếu không bận tuần du, thế nào vua cũng còn bắt người em đánh rắm nữa nhưng đến lúc vua cũng phải lên đường. Vua bèn thưởng cho người em vô số của cải hậu hĩnh lại đặc biệt sắc phong cho người em tước hiệu "Nhã rắm quận công".

Người em vừa được tước hiệu, vừa được vàng bạc vua ban bỗng trở lên giàu có sung túc lại được hiển vinh.

Thật là:
Rắm thơm quả lạ chẳng sai,
Vào trong phú quý, ra ngoài hiển vinh!

(Muốn biết chuyện này ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ.)

Ác giả ác báo

Thấy người em giàu có hiển vinh như vậy, người anh vừa ghen tị, vừa tức tối, hai vợ chồng bàn nhau lấy lời ngon ngọt dụ em cho nhượng lại mảnh đất có cây quế để hai vợ chồng ra sinh sống, người em vui vẻ nhận lời.

Hai vợ chồng người anh tham lam dọn ra sống chỗ túp lều cũ của em cũng có ăn quế như người em, mong sẽ đánh được rắm thơm cho vua ngửi để được giàu sang vinh hiển.

Một thời gian sau, vua trên đường tuần thú trở về, lại đi qua làng, dân chúng lại tập trung ra đường nghênh tiếp vua. Đúng lúc vua đi qua vợ chồng người anh bèn cố rặn đánh rắm cho vua ngửi  nhưng hai vợ chồng người anh quen ăn sung mặc sướng không thể nào chỉ ăn mỗi quế mà sống được, nên ngoài ăn quế, vẫn ăn thịt cá như thường làm cho cái dắm đánh ra thối vô cùng. Vua nghe thấy tiếng rắm cứ ngỡ lại là rắm thơm như lần trước nên hít lấy hít để, hít được 1 hơi mới phát hiện ra rắm thối vô cùng, vua sây sẩm cả mặt mày ngã nhào từ xe xuống đất, ngự y phải tức tốc cứu chữa. Dân làng trúng phải hơi rắm thối của vợ chồng người anh, người thì trúng độc mê man, người lăn quay ngất xỉu.

Tỉnh dậy, vua vô cùng tức giận, ra lệnh chém đầu vợ chồng người anh vì tội dám âm mưu dùng rắm thích sát nhà vua. Đáng đời vợ chồng người anh tham lam ngu ngốc.

Thật đúng là:
Quân tham những tưởng dễ xơi,
Ngờ đâu chuốc họa đi đời nhà ma.

(Còn tiếp...)

Rắm thơm thất truyền

Người em được giàu sang vinh hiển nhưng vẫn sống rất giản dị, gần gũi. Mỗi khi có dịp, người em vẫn thường chay tịnh ăn quế để đánh rắm cho dân làng hay vua quan được ngửi. Người em lại hào phóng dùng của cải của mình cứu giúp người nghèo, còn đón con của anh về nuôi nấng dạy bảo cho ăn học đàng học cho trọn vẹn tình huynh đệ.

Nhiều người hâm mộ mùi rắm của người em đến xin tầm sư học đạo rất đông nhưng kỳ lạ là không ai học được.

Đến tuổi xế bóng, người em chuyển sang ăn quế hoàn toàn nên dù tuổi cao sức yếu, hơi rắm đánh ra không còn được vang dội mạnh mẽ như xưa nhưng mùi hương vẫn thơm tho nồng nàn không hề suy giảm. Trước lúc lâm chung, biết rằng khó có ai có thể đánh được rắm thơm như vậy để kế tục, cả làng xã và vua quan cùng đến túc trực bên giường, người em trút hơi rắm cuối cùng mới thanh thản ra đi, dân làng nhốn nháo lộn xộn đến xô đẩy đánh nhau, ai cũng muốn hít nhiều hơi rắm cuối cùng này.

Rắm thơm thất truyền nhưng dân làng vẫn luôn tưởng nhớ bèn lập 1 ngôi miếu thờ phụng người em, tương truyền mỗi khi đất nước sắp có tin vui, nửa đêm trong đền thường vang ra tiếng "bụp, bụp" như tiếng rắm. Ai cũng tấm tắc khen người em linh ứng.

Thật là:
Rắm thơm làm đẹp cho đời,
Lưu danh thiên cổ, ngời ngời hiển vinh!

(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)

Hậu duệ rắm thối!

Cuộc sống yên bình chẳng bao lâu thì quân giặc phương Bắc tràn xuống xâm lược nước nhà, cướp phá giết chóc dân lành vô  tội vạ, quan quân và dân chúng cùng đứng lên chống giặc, nhưng thế giặc mạnh quân dân không cự nổi.

Có người nhớ chuyện năm xưa, bèn nảy ra sáng kiến tức tốc tìm đứa con của người anh năm xưa đã đánh rắm thối, sau này được người em nuôi nấng, hòng thử xem rắm thối có truyền lại không, có thể dùng làm vũ khí hóa học lợi hại để đánh giặc.

Dân làng bèn góp khoai góp sắn, dưa chua, hạt mít cho người cháu ăn, người cháu cảm kích ân tình của dân làng cũng quyết góp sức mình cứu dân giúp nước, ra sức ăn thật nhiều để rắm càng thêm thối.

Nhân một đêm hè nóng lực, quân địch lơ là canh gác, người cháu lẻn vào giữa doanh trại đánh 1 cái rắm kinh thiên động địa, trời long đất lở, hơi thối nồng nặc kinh người, quân địch ngộ độc, kẻ chết người bất tỉnh, chạy tứ tán tan rã, vội kéo quân về nước. Đất nước nhờ đó lại được yên ổn thanh bình. 

Nhưng người cháu, bản thân cũng trúng độc rắm quá nặng của mình mà đã hy sinh oanh liệt, dân làng cảm kích tấm lòng của người cháu, cũng dựng đến miếu phụng thờ. Đền thờ người cháu cũng vô cùng linh ứng, mỗi khi nước nhà có nguy biến, dân làng cũng nửa đêm nghe thấy trong đền có tiếng rắm vọng ra như báo trước, dân làng nhờ đó tăng cường phòng giữ bờ cõi, nước nhà được vững bền. 

Sau này thời gian lâu dài, đền thờ người em rắm thơm và người cháu rắm thúi đều bị hủy hoại mục nát mà mất dấu tích, đến nay đã không còn, nhưng câu chuyện của họ vẫn còn được lưu truyền đến ngày nay.

Quả đúng là:
Rắm thơm có một không hai,
Lại dùng rắm thối đuổi loài xâm lăng,
Hiển vinh ai sánh cho bằng,
Lưu danh vằng vặc như trăng trên trời.

Truyện 3: Chàng trai mắm tôm

Sự ra đời của chàng mắm tôm

Ngày xửa ngày xưa, có một cặp vợ chồng tuổi đã xế chiều nhưng không có con cái, hai vợ chồng vẫn hằng mong mỏi 1 mụn con cho bớt cô quạnh tuổi già nên ăn ở rất hiền lành,mong trời cao có đoái thương đến. Người chồng trước làm thợ săn nhưng sau để hạn chế sát sinh đã chuyển sang làm tiều phu, người vợ đi làm thuê ở xưởng mắm tôm. 

Một hôm nọ, người vợ trong lúc làm việc không may ngã ngào vào thùng mắm tôm, bà thấy trong người cảm động lạ thường, mấy hôm sau phát hiện ra mình đã thụ thai. 9 tháng 10 ngày sau bà sinh ra 1 đứa bé có nét mặt khôi ngô tuấn tú lạ thường, chỉ mỗi 1 điều là đứa bé có nước da sẫm hơi tím và lúc nào cũng tỏa mùi thum thủm thoang thoảng như mắm tôm vậy. Cả làng vì thế gọi cậu là Mắm Tôm.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chàng Mắm Tôm dần trưởng thành cũng là lúc cha mẹ già yếu. Mắm Tôm rất hiếu thuận với cha mẹ khiến hai ông bà cũng được an ủi lúc tuổi già. Mắm Tôm thay cha vào rừng đốn củi nuôi sống cả gia đình.

Thật là:
Sinh ra vốn đã khác người,
Mai sau ắt hẳn hơn mười thế gian.

(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)

Sư phụ giữa rừng sâu

Một hôm, Mắm Tôm vào rừng đốn củi như mọi ngày, bỗng thấy bên đường có 1 ông già đang nằm thoi thóp trông như lả đi vì đói, Mắm Tôm bèn lấy nắm cơm duy nhất của mình ra mớm cho ông lão ăn, ông lão ít lâu hồi tỉnh. Đến lúc này ông lão mới tiết lộ, ông là thần tiên chỉ muốn thử lòng mọi người, xưa nay chưa ai có lòng tốt như Mắm Tôm, ông rất cảm kích, bèn kỳ trên người ra 2 cục ghét đen sì, bảo Mắm Tôm cất đi, mai sau lúc khó khăn mở ra xem sẽ thấy điều kỳ diệu. Ông lão lại bảo Mắm Tôm từ mai trở đi, hôm nào cũng đến chỗ ấy gặp ông, ông sẽ truyền dạy chữ và võ nghệ cho chàng.

Thời gian trôi nhanh như tốc độ ánh sáng, dù ngày xưa chỉ đốt đèn dầu với nến chứ không có đèn điện như bây giờ, nhưng nói tóm lại là thời gian trôi rất nhanh, đã qua vài năm, Mắm Tôm ngày nào cũng đến chỗ ông lão học chữ đã thuộc làu kinh sử, học võ nghệ đã tinh thông điêu luyện đến độ vào rừng đốn củi không còn phải dùng đến dao dựa, chỉ dùng 1 chưởng đánh ra là cây gãy, cành đổ tha hồ cho chàng lượm về. Nhưng Mắm Tôm vẫn sống đời tiều phu bình lặng bên cha mẹ. Mắm Tôm càng trưởng thành càng khôi ngô khác thường, chỉ có điều nước da và mùi mắm tôm trên người thì càng nồng thêm nên chẳng ai thèm đoái hoài.

Thật đúng là:
"Văn chương võ nghệ tài cao
Khác chi bún đầu chấm vào mắm tôm"

(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón đọc hồi sau sẽ rõ)

Lương duyên trời định

Đức vua có 1 cô công chúa nhất mực yêu thương, 1 ngày nọ, công chúa muốn đi ra ngoài chơi 1 chuyến, đức vua cho tùy tùng đi hầu cận rất cẩn thận. Đến gần cánh rừng nơi Mắm Tôm vẫn ngày ngày đốn củi, công chúa vì thấy hoa thơm cỏ lạ nên ra lệnh cho dừng lại, tự mình đi dong chơi 1 lúc, chẳng may trượt chân rơi xuống vực, chưa rõ sống chết ra sao, quân tùy tùng nháo nhác đi tìm.

Đúng lúc ấy, Mắm Tôm trên đường đến chỗ ông già đi học, đi ngang qua phát hiện công chúa, chàng vội chạy đến xem xét, công chúa dần hồi tỉnh, nhưng do bị va đập mạnh nên người bị xây xát ít nhiều, đặc biệt là khứu giác bị ảnh hưởng không còn ngửi thấy mùi gì cả. Công chúa tự nhiên có cảm giác gần gũi và tin tưởng chàng trai trẻ mới quen, đem hết sự tình kể cùng Mắm Tôm, định nhờ Mắm Tôm đưa mình quay lại chỗ tùy tùng nhưng trời bất chợt đổ mưa, chàng Mắm Tôm đành dìu cô công chúa vào 1 hang đá gần đó, định trú đến khi mưa tạnh mới về, nhưng không ngờ mưa mỗi lúc 1 lớn, hai người phải ở lại cả đêm trong hang động. 

1 đêm ngắn ngủi nhưng hai người tâm tình trò chuyện đều cảm động khác thường, dành nhiều cảm mến cho nhau. Sáng hôm sau, Mắm Tôm đưa nàng quay trở lại, nhưng công chúa là người khuôn phép, nên "tình trong như đã, mặt ngoài còn e", không hề dám thề thốt yêu đương cũng không để lại vật gì làm hẹn ước. Mắm Tôm thì tự biết thân phận mình thấp hèn, lại có mùi hương có thể đặc trưng nên không dám với chèo. Hai người chia tay trong tiếc nuối.

Thật đúng là:
"Người đâu gặp gỡ làm chi?
Trăm năm biết có duyên gì hay không?"

Lại cũng đúng là:
Duyên trời quả đúng khó lường
Yêu nhau công chúa dân thường vẫn yêu.

(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón đọc hồi sau sẽ rõ)

Sau ngày ly biệt

Sau khi chia tay, cả Mắm Tôm và công chúa đều mang trong lòng 1 nỗi niềm tiếc nuối day dứt. Hôm sau, Mắm Tôm quay trở lại chỗ ông già thì không thấy ông lão đâu, ngầm đoán có lẽ duyên tình thầy trò đã hết, từ nay khó gặp lại, lại nhớ chuyện công chúa hôm qua, trong lòng càng xót xa gấp bội, u uất không thôi. Từ đấy trở đi càng sống lặng lẽ, nhưng thâm tâm vẫn muốn tìm kiếm một cơ hội gặp lại nàng.

Về phần công chúa, sau khi chia tay, lại càng nhung nhớ khôn nguôi, cô quyết định quay lại kinh gấp, báo với vua cha tổ chức cuộc thi kén chọn Võ trạng nguyên, ai đỗ trạng sẽ được lấy công chúa. Cô những mong  khi tin này loan ra, chàng Mắm Tôm biết được sẽ lên kinh dự tuyển, nắm lấy cơ hội này để hai người lại được gần nhau.

Tin công chúa kén chồng lan đi khắp các làng xã, Mắm Tôm cũng đã hay tin nhưng còn băn khoăn, gia cảnh quá nghèo, mình đi rồi lấy ai cấp dưỡng cha mẹ, lại không có 1 đồng lận lương sao lên nổi kinh thành, vì thế mà buồn rầu mãi không thôi. Sực nhớ khi trước sư phụ cho hai cục ghét có dặn lúc khó khăn lấy ra sẽ thấy điều kỳ diệu, chàng bèn lục ra xem thì thấy 2 cục ghét đã biền thành 2 cục vàng. Chàng để lại cho cha mẹ 1 cục lo cơm cháo, 1 cục cầm theo bên người làm lộ phí lên kinh.

Thật đúng là:
Ở hiền ắt sẽ gặp lành,
Trời cho, cục gét cũng thành tiền tiêu.

(Muốn biết câu chuyện tiếp diễn ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)

Thi thố tranh tài

Kinh thành vốn đã phồn hoa đô hội, nay lại càng đông đúc tấp nập, thanh niên trai tráng đến cả những lão gì khụ khị cũng lũ lượt kéo về kinh thử vận may, mong sẽ đậu võ trạng nguyên và cưới được công chúa.

Các pha tranh tài diễn ra vô cùng quyết liệt, đến cuối cùng chỉ còn sót lại 2 người vào chung kết, không ngoài dự liệu, 1 người chính là chàng Mắm Tôm, người kia là con quan tể tướng, vốn đã vào ra quen thuộc cung cấm triều đình.

Trận chung kết có cả vua quan, quần thần đến dự, công chúa không được lộ mặt, đứng ở lầu cao theo dõi, vì trên lầu cao nên công chúa, dù khứu giác đã phục hồi cũng không hề ngửi được mùi thum thủm tự nhiên của chàng Mắm Tôm. Trong khi đó, vua quan quần thần thì hơi khó chịu, không giành nhiều cảm tình cho chàng Mắm Tôm.

Cuộc tỉ thí diễn ra, tuy con trai tể tướng cũng không phải hạng xoàng nhưng so ra vẫn còn thua xa chàng Mắm Tôm, chẳng mấy chốc đã nao núng gần bại. Biết rằng cố cầm cự chẳng xong, con trai tể tướng bèn xin khiếu nại trận đấu không công bằng, người chàng Mắm Tôm tỏa hơi thum thủm làm ảnh hưởng đến phong độ thi đấu của mình.

Đức vua và quần thần vốn không ưa mùi chàng Mắm Tôm, nhưng xử ép thì sợ thiên hạ chê cười, đang băn khoăn chưa biết ra sao thì bỗng đâu tin biên thùy cấp báo, quân giặc ngoại bang đã xâm lấn đến bờ cõi nước nhà. Con tể tưởng bèn đề nghị vua cho hai người lĩnh quân đánh giặc, xem ai đẩy lui được quân thù thì coi như thắng. Vua bèn đồng ý.

Thật đúng là:
Tài cao ắt có chỗ dùng,
Mắm tôm có món nấu cùng mắm tôm.

(Muốn biết câu chuyện tiếp diễn ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)

Ra quân dẹp giặc

Dân cả nước không thể ngờ được rằng, đây là âm mưu từ trước của cha con tể tướng, vốn từ lâu đã muốn giết vua đoạt vị, nay nhân lúc cả nước hướng về kỳ tỉ võ chiêu thân đoạt trạng nguyên của công chúa, cha con nó đã cấu kết ngoại bang, ngấm ngầm giao ước cho quân địch tiến vào uy hiếp. Nay vua giao quân cho con tể tướng cùng với Mắm Tô đi đánh giặc, cha con tể tướng trước sẽ giết mắm tôm, sau sẽ dân quân hàng địch, quay lại đánh nước nhà để chiếm ngôi báu.

Trong nhà của tể tướng có tên đầy tớ, vô tình nghe được chuyện cha con nó bàn bạc trước ngày xuất chinh, không nỡ nhìn sơn hà nguy khốn liền tức tốc tìm kế giải nguy, bèn lẻn vào cung giả dạng lính canh, tiếp cận nhà vua, kể rõ sự tình. Nhà vua thất kinh, không ngờ người thân cận bên mình bấy lâu lại làm phản như vậy, trong lúc bối rối chưa biết xoay sở ra sao thì cha con tể tưởng do cài cắm gián điệp trong cung, hay tin chuyện đã vỡ lở, bèn lật mặt tức khắc, dẫn thân tín tháo chạy hội cùng quân địch, mau chóng tiến công uy hiếp kinh thành.

Quân địch đến đâu cướp bóc giết hại dân lành vô tội vạ, cả nước oán than, sơn hà u ám. Chàng Mắm Tôm cùng nước nhà anh dũng đứng lên chiến đấu, thế giặc sắp tan đến nơi. Biết khó lòng thắng nổi, cha con tể tướng bèn bày mưu cho quân giặc phá đập ngăn biển của đất nước cho nước mặn tràn vào, đất ngập người chết, hủy hoại ruộng đồng, rồi hãy rút quân, sau khi đất nước suy yếu sẽ tính chuyện quay lại thôn tính.

Quân địch bèn nhân lúc triều dâng cao, cho quân phá đập, nước biển ồ ạt tràn vào, dân chúng chết đuối vô số kẻ, ruộng đồng ngập trắng. Nhưng quân địch cũng không lường trước được nước tràn quá dữ, nhiều tên giặc cũng đã bỏ mạng. Quân địch bèn tức tốc thu quân.

Tướng giặc thấy cha con tể tướng là người nham hiểm lại bất trung, sợ sau này không chịu yên mà sẽ làm hại mình, bèn âm thầm sát hạt. Thế là hết đời cha con quân gian ác.

Thật đúng là:
Mưu gian mấy cũng bằng thừa
Xưa nay quả báo có chừa ai đâu.

(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón xem hồi sau sẽ biết)

Chàng Mắm Tôm hết thối

Quân giặc đã bị đẩy lui, nhưng nước nhà khó khăn còn chồng chất, ruộng đồng bị ngập mặn, hoa màu chết hết cả. Trong nước có 1 con sông chính là lớn nhất, cấp nước đi khắp nơi, dân đã dẫn nước rửa mặn ngay nhưng tình hình không khả quan được. Cứ tình hình này, cả nước hẳn sẽ phải lâm nạn đói, hoảng loạn không yên.

Bỗng đêm hôm ấy, chàng Mắm Tôm nằm mơ thấy sư phụ về gặp chàng trong giấc mơ, bảo chàng lên thượng nguồn sông tắm táp, lấy nước ấy thau mặn sẽ có phép màu. Sáng hôm sau, chàng bèn tâu với đức vua, đức vua phê chuẩn. Chàng Mắm Tôm lên đến thượng nguồn sông, tắm táp đến đâu thì nước ra bỗng sáng sủa trắng trẻo ra, mùi thối cũng biến mất. Chàng bỗng lột xác, dung mạo đẹp đẽ phi thường. Con sông chàng tắm, dân chúng dẫn nước vào đồng, đến đâu thì hoa màu tươi tốt trở lại, lại trù phú bội thu.

Cả nước hân hoan. Không còn gì ngăn trở, đám cưới của công chúa và chàng Mắm Tôm được cử hành trọng thể. Hai người nên duyên vợ chồng.

Thật đúng là:
Thủy chung sẽ được thành đôi,
Thiện lương sẽ được ông trời giúp cho.

(Câu chuyện sẽ tiếp diễn ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)

Hồi kết của câu chuyện

Hai người sau khi kết hôn, càng yêu thương quấn quýt, nhưng có điều vẫn chưa trọn vẹn là công chúa mãi không có con. Các ngự y giỏi nhất triều đình cũng bó tay không tìm được nguyên nhân.

Sực nhớ chuyện năm xưa mình ra đời, chàng Mắm Tôm bèn kể cho công chúa, công chúa liền thử nhảy vào thúng mắm tôm như mẹ chàng năm xưa, quả nhiên 1 thời gian sau, công chúa thụ thai rồi sinh hạ con cái đề huề, rất may, con cái hai người ai cũng thơm tho trắng trẻo, khôi ngô xinh xắn như cha mẹ, không ai có màu có mùi như mắm tôm. 

Sau này, nhà vua già yêu băng hà, do không có con trai, vua truyền ngôi báu cho phò mã và công chúa. Chàng phò mã Mắm Tôm lên làm vua, trị vì đất nước được yên bình, nhân dân 4 cõi ấm no, để  ca ngợi công đức nhà vua Mắm Tôm, trong nước nhiều nơi tổ chức lễ hội té mắm tôm vào mùa xuân. Đến nay nhiều nơi còn có tập quán, những gia đình hiếm muộn tắm mắm tôm để cầu có con.

Thật đúng là:
Trời cao dẫu có an bài,

Cũng cần rèn đức, luyện tài mới xong.

Trải qua nguy khốn trùng trùng, 
Yêu nhau sẽ được ở cùng bên nhau.
Gia đình hạnh phúc về sau,
Nước nhà lại được mạnh giàu ấm no.


Thứ Hai, 15 tháng 3, 2021

Tôi và trại phong Quy Hòa

 

Mấy hôm nay tôi nhớ nhiều những quãng thời gian tươi đẹp của mình ở Quy Nhơn, nhớ luôn cả trại phong Quy Hòa và thấy mình có nhiều cơ duyên với các trại phong quá.

Đó là mùa hè năm 2017, khi tôi còn làm việc ở Nghệ An thì đột nhiên mắc bệnh nổi mề đay, bệnh tình giày vò thật khốn khổ, tôi toan về nhà dưỡng bệnh. Tôi chưa bao giờ mắc căn bệnh quái ác ấy và hoang mang vô cùng vì không biết nó là dấy hiện của trục trặc gì trong cơ thể mình, nó còn diễn tiến đến độ nào và kéo dài bao lâu. Tôi xin nghỉ 3 hôm và trên đường ra quốc lộ bắt xe toan về.  Lúc gọi cho mẹ, mẹ hỏi lại tôi rằng về thì biết chữa ở đâu. Giây phút ấy, tôi thấy thất vọng nặng nề, hóa ra gia đình không phải nơi để có thể về lúc khốn khó hoạn nạn, tôi toan chẳng về nữa thì tình cờ phát hiện gần đó có bệnh viện da liễu Quỳnh Lập, trước đây là trại phong Quỳnh Lập. Nghe tên bệnh viện là thấy bệnh tình của mình có cơ may tìm đúng thầy đúng thuốc rồi. Nhưng thuốc cũng không hiệu nghiệm lắm, cũng phải lâu lâu một thời gian mới khỏi.

Niên biểu lịch sử

 14 tỉ năm trước: Vụ nổ bigbag, trái đất hình thành

4,6 tỉ năm trước: Trái đất hình thành

4 tỉ năm trước; Những mầm mống sự sống đầu tiên

4-7 triệu năm trước: Loài người tiến hóa từ loài khỉ

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2021

Chủ Nhật 28/02/21, Trải nghiệm học ngoại ngữ và tôn vinh ngày ngoại ngữ 29/3

Đến 2 giọt nước còn chẳng giống nhau, thế giới thật đa dạng, điều đó tạo nên vẻ đẹp, tạo nên khả năng thay đổi và thích ứng linh hoạt trước mọi hoàn cảnh. Ngôn ngữ cũng vậy, nếu coi ngôn ngữ như phương tiện tư duy và giao tiếp như xe cộ để đi lại thì có xe đạp, có xe điện, xe máy, máy bay, tàu thủy…, mỗi phương tiện vận hành một cách khác nhau, có ưu nhược điểm, mức độ phổ biến khác nhau nhưng cảm giác nắm bắt và làm chủ được một phương tiện thật tuyệt vời.

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2021

Bài thơ của Lê Thánh Tông đề trên núi Truyền Đăng (núi Bài Thơ) năm 1468 - Ngự chế Thiên Nam động chủ đề

 Hôm nay ngày 17/02/2021, nhằm ngày mùng 6 tết Tân Sửu, ngày đầu đi làm lại, thời gian còn thư thả, tôi lần mò tìm đọc bài thơ trên núi Bài Thơ quê tôi.

 

Trên mạng có thể dễ dàng tìm thấy nội dung đại ý viết về gốc gác bài thờ: Mùa xuân năm Quang Thuận thứ 9, tức tháng 2/1468, vua Lê Thánh Tông có chuyến duyệt quân và tuần giá An Bang. Nhân chuyến duyệt quân này, đức vua đã sáng tác bài thơ và cho khắc trên vách núi Truyền Đăng.

Tuy nhiên thời gian đã lâu, chữ trên vách đá bị hủy hoại nhiều, các sách có ghi chép lại hay các nhà nghiên cứu có sưu tầm vẫn còn nhiều khác biệt không thống nhất. Sưu tầm tản mắt nhiều chỗ thấy có 2 ảnh và mấy chỗ phiên âm, tôi chép lại như sau:

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2021

Chủ nhật giáp tết tăng ca 07/02 (26 tháng chạp)

 Sau mỗi khoảng thời gian, lại có  thật nhiều điều để ghi chép lại. Hôm nay đã là 26 tết rồi, nếu ở ngoài Bắc, không khí tết có lẽ đá náo nức rộn ràng lắm. Nhưng ngẫm lại từ ngày ra trường đến nay, cái tết đầu tiên là sang năm 2017 thì ở lại Sài Gòn, tết 2018 thì ở Nghệ An có về quê, năm 2019 thì giáp tết mới từ Quy Nhơn về Hà Nội rồi về quê, 2020 thì ở lại Quảng Ngãi, còn năm nay lại cũng vậy. Mấy năm rồi mình không đón một cái tết đúng nghĩa. Năm nay tình hình dịch bệnh như thế này, có khi về quê tết cũng ảm đạm nhiều. Mình ghét về quê, càng ghét về tết, chủ yếu là vì ngại họ hàng hỏi han, ngại bạn bè hò hét đi họp mặt. Năm nay dịch bệnh, mình có lý do chính đáng để không phải về. Nhưng mình xa quê lâu quá rồi, gần 2 năm trời, cũng có lúc tò mò muốn biết quê nhà thay đổi thế nào. 

Công việc chưa bao giờ là dễ dàng. Năm nay mình được thưởng tới 4.5 tháng lương cả thảy, hơn 30 triệu bạc, nhưng mình cũng không hề vui thú, đồng tiền không mang lại hạnh phúc, mình có nhiều thứ để lo toan hơn. Gói phân tích ngoài xỉ thép vẫn là gánh nặng lớn với mình. Số tiền quá lớn khiến mình không thể bỏ tiền túi ra làm như gói vật liệu chịu lửa dịp trước.

Mình bị nổi mề đay từ đầu tháng 1 đến nay, đã gần 1 tháng ròng, có những ngày bệnh tật giày vò khổ sở đến mức chỉ muốn chết cho giải thoát, nhưng lần này may mắn hơn do có thể mua thuốc và hiệu quả tức thì, đời sống cũng thoải mái, ăn ở được sạch sẽ hơn so với thời còn Nghệ An, thời ấy mới thật là khốn khổ.

Ở ký túc xá công ty, sạch sẽ và tiện nghi làm cho tan ca về nhà, mình cũng không thấy quá nặng nề. Những người bạn cùng phòng dễ mến cũng là điều mình thấy may mắn, nếu đổi lại là những người đáng ghét xấu tính thì quả thật, cuộc sống sẽ khó khăn hơn nhiều. Dù sao đi chăng nữa mình cũng ghét cảm giác ghét ai hoặc bị ai ghét.

Đã học tiếng Hàn được hơn 1 năm, tiến bộ chậm nhưng hãy cứ vui đi vì đời cho phép, mình chẳng áp lực gì cả, học được chữ nào là quý chữ đấy, nhưng mình cần tranh thủ học hành hơn, nâng cao hiệu quả học để tận dụng thời gian, nếu những gì mình học được ít hơn những gì mình quên đi thì chỉ tổ tốn công vô ích.

Năm nay vẫn có điều mình băng khoăn và thấy ngần ngại là phải có một chuyến đi đến nhà người quen, mình chả muốn đi gì cả, làm sao chối được bây giờ.

07.02.2021