3 truyện này tôi nhớ mình viết ở Quy Nhơn để mở rộng nguồn truyền thông nhằm tăng cường quảng bá kênh youtube của mình. Viết và đăng trong 2 ngày 1 và 2 tháng 1 năm 2019
Truyện 1: Tái ông thất mã thời hiện đại
Rắc rối bắt đầu
Anh Chín cả cơ ngơi chỉ có chiếc xe máy cà tàng là đáng giá, anh mưu sinh bằng nghề chạy xe ôm và giao hàng thuê, căn nhà đang ở thì bố mẹ ông cha để lại, còn tiền anh kiếm được chỉ đủ xoay sở cuộc sống hàng ngày, chả thế mà có cái cần câu cơm hư hỏng đủ kiểu anh cũng không mua mới được.
Một hôm anh giao hàng đến chỗ cách nhà hơn 40 cây số, nhà người nhận ngay mặt đường, anh chủ quan, vào giao hàng mà không rút chìa khóa xe ra, đến lúc quay trở ra thì đúng lúc bắt gặp 2 thằng đang cạy cục xe anh, anh chưa kịp hô hoán thì chúng nó đã kịp lên xe chạy mất. Tiền giao hàng hôm ấy chỉ đủ tiền bắt xe khách về đến nhà.
Thật là:
Áo đã rách nát hở hang,
Lại gặp phải chó cắn càng rách thêm!
(Muốn biết chuyện này ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)
Họa thành phúc, phúc lại thành họa
Mất xe, anh buồn rầu lo lắng không nguôi. Mất chiếc xe máy cà tàng ấy là mất phương tiện mưu sinh. Hàng xóm có đôi ba người biết tin đến thăm hỏi động viên, nhưng anh đang rối bời cũng chẳng để tâm đến cho được.
Qua 2 hôm, anh ra đầu ngõ mua tạm gói mì tôm thì bất ngờ thấy xe mình đậu bên lề, trong quán tạp hóa, đúng là cái thằng ăn cắp hôm nọ, ma xui quỷ khiến thế nào cu cậu lại đến đúng chỗ này, chắc hắn không thể ngờ lại có tình huống oái oăm như vậy. Đợi thằng ăn cắp ra đến cửa, anh hô hoán ầm lên, tên ấy hốt hoảng bỏ cả xe chạy đi.
Anh dắt xe về nhà, ra tiệm nhờ người sửa khóa. Vậy là xe lại về với chủ cũ, không những thế, tên trộm trong hai ngày qua đã sửa chữa mông má lại nhiều chỗ trên chiếc xe, lại tra đầu thay nhớt đàng hoàng. Mấy người hàng xóm biết tin lại qua chúc mừng.
Lấy lại được xe, lại còn được sửa nhiều chỗ, anh chạy khách hay giao hàng đều nhanh chóng thuận lợi, nhưng xe đã sửa, khác với lúc anh vẫn quen tay, nên chiều hôm ấy anh lao xe vào gốc cây, xe hư hại đáng kể, nhưng may người chỉ xây sát.
Hàng xóm mấy người biết tin lại đến thăm hỏi động viên.
Được mấy hôm, người ngợm đã khỏe, anh mới lôi chiếc xe ra kiểm tra những chỗ hư hỏng, bỗng bất ngờ phát hiện một bọc nhỏ giấu rất kĩ dưới đáy cốp. Anh mở ra rồi không giấu nổi thoảng thốt bất ngờ, bên trong gói ấy là mấy chỉ vàng, có lẽ là của thằng ăn cắp còn để quên trên xe.
Sáng hôm sau, anh định mang ra công an trình báo lại sợ vàng giả, đem giao nộp công an lại nghi anh bỡn cợt họ, anh đành tạt qua tiệm vàng gần nhà nhờ họ xem thử. Chủ tiệm vàng cầm số vàng lên ngắm nghía, có chút sửng sốt, bảo anh chờ giây lát. Mấy phút sau, anh đang trong tiệm vàng thì công an tới yêu cầu anh về đồn để làm rõ một số vấn đề vì những chỉ vàng anh mang đến là tang vật một vụ cướp mà công an đang điều tra. Anh sau đó bị tạm giam điều tra. Anh vừa lo lắng vừa sợ hãi buồn bã vì tự nhiên tai bay vạ gió.
Thật là:
Họa họa phúc phúc khôn lường,
Lòng ngay ai ngỡ tai ương thế này?
(Muốn biết chuyện này ra sao, đón xem hồi sau sẽ biết!)
Cái kết có hậu
Buổi đầu tiên trong trại tạm giam, vừa buồn lại vừa lo, nhưng anh Chín không biết rằng anh may mắn đến chừng nào. Đêm ấy, cây xăng gần nhà anh phát nổ, đám cháy lan rộng ra khu dân cư, nhiều người thiệt mạng, nhiều căn nhà bị thiêu hủy, anh may đang ở chỗ tạm giam nên vô sự.
Ít lâu sau công an điều tra ra anh vô tội đã thả anh về nhà. Căn nhà anh bị hư hại ít nhiều do đám cháy nhưng công ty xăng dầu bồi thường đầy đủ nên anh bỗng nhiên có nhà mới. Chủ tiệm vàng nhận được lại tang vật, cảm kích vô cùng có đến hậu tạ anh chút đỉnh nhờ đó anh có vốn làm ăn.
Thật là:
Mất xe chưa hẳn không may,
Qua cơn hiểm họa đến ngày sướng vui!
Truyện 2: Rắm thơm, rắm thối
Câu chuyện cổ tích quen thuộc
Ngày xửa ngày xưa, gia đình nọ có hai anh em sống cùng cha mẹ, người em chăm chỉ chịu khó lại hiếu thuận vâng lời, người anh tham lam lại lười nhác, khi bố mẹ giao cho việc gì đều chừa lại cho người em làm, nhưng người em không hề cãi lại mà đều làm hộ anh.
Thời gian thấm thoát trôi đi, hai anh em dần khôn lớn, người cha rồi người mẹ đều qua đời cả, người em vẫn chăm chỉ làm lụm, gia đình dần khấm khá hơn, đến khi người anh lấy vợ, lấy cớ cho em ra ở riêng, người anh liền chiếm hết nhà cửa của cải, để cho người em ra bìa rừng lập một túp lều nhỏ, cạnh túp lều có 1 câu quế lớn. Nhà người em chẳng có tài sản quý giá gì, ruộng vườn cũng không có làm, người em chỉ còn biết cấy thuê cày mướn qua ngày, nhiều khi không có việc, không có cơm ăn, người em phải gặm thân cây quế để đỡ đói.
Thật là:
Anh em ráo máng cạn tàu,
Gà cùng một mẹ đá nhau thế này.
(Muốn biết chuyện này ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)
Ở hiền gặp lành
Một hôm, cũng đúng ngày nông nhàn không ai thuê mướn gì, người em lại phải gặm thân quế trừ bữa. Vừa xong thì có lính lệ thông báo đến xóm làng, tất cả mọi người phải ra đường nghênh tiếp vua đi tuần thú. Người em đành lật đật cùng bà con lối xóm ra nghênh tiếp vua.
Đúng lúc vua đi qua, người em bỗng buồn đánh rắm, biết là sẽ rất thất thố nhưng đúng như câu:
Tàu ra đến bể còn chìm,
Rắm ra đến đít thì kìm làm sao?
Người em đánh 1 cái rắm thật dài, thật to khiến cho từ vua đến quan dân phải thất kinh, nhưng kỳ lạ thay, cái rắm lại thơm tho lạ thường, vua quan bách tính sau phút ngỡ ngàng ban đầu đều ra sức hít lấy hít để, tận hưởng hương thơm tho này. Có lẽ do ăn nhiều quế nên người em mới đánh được cái rắm thơm như vậy. Vua bèn cho triệu đến trước mặt, bắt người em đánh thêm mấy cái rắm nữa cho mọi người cùng ngửi. Nếu không bận tuần du, thế nào vua cũng còn bắt người em đánh rắm nữa nhưng đến lúc vua cũng phải lên đường. Vua bèn thưởng cho người em vô số của cải hậu hĩnh lại đặc biệt sắc phong cho người em tước hiệu "Nhã rắm quận công".
Người em vừa được tước hiệu, vừa được vàng bạc vua ban bỗng trở lên giàu có sung túc lại được hiển vinh.
Thật là:
Rắm thơm quả lạ chẳng sai,
Vào trong phú quý, ra ngoài hiển vinh!
(Muốn biết chuyện này ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ.)
Ác giả ác báo
Thấy người em giàu có hiển vinh như vậy, người anh vừa ghen tị, vừa tức tối, hai vợ chồng bàn nhau lấy lời ngon ngọt dụ em cho nhượng lại mảnh đất có cây quế để hai vợ chồng ra sinh sống, người em vui vẻ nhận lời.
Hai vợ chồng người anh tham lam dọn ra sống chỗ túp lều cũ của em cũng có ăn quế như người em, mong sẽ đánh được rắm thơm cho vua ngửi để được giàu sang vinh hiển.
Một thời gian sau, vua trên đường tuần thú trở về, lại đi qua làng, dân chúng lại tập trung ra đường nghênh tiếp vua. Đúng lúc vua đi qua vợ chồng người anh bèn cố rặn đánh rắm cho vua ngửi nhưng hai vợ chồng người anh quen ăn sung mặc sướng không thể nào chỉ ăn mỗi quế mà sống được, nên ngoài ăn quế, vẫn ăn thịt cá như thường làm cho cái dắm đánh ra thối vô cùng. Vua nghe thấy tiếng rắm cứ ngỡ lại là rắm thơm như lần trước nên hít lấy hít để, hít được 1 hơi mới phát hiện ra rắm thối vô cùng, vua sây sẩm cả mặt mày ngã nhào từ xe xuống đất, ngự y phải tức tốc cứu chữa. Dân làng trúng phải hơi rắm thối của vợ chồng người anh, người thì trúng độc mê man, người lăn quay ngất xỉu.
Tỉnh dậy, vua vô cùng tức giận, ra lệnh chém đầu vợ chồng người anh vì tội dám âm mưu dùng rắm thích sát nhà vua. Đáng đời vợ chồng người anh tham lam ngu ngốc.
Thật đúng là:
Quân tham những tưởng dễ xơi,
Ngờ đâu chuốc họa đi đời nhà ma.
(Còn tiếp...)
Rắm thơm thất truyền
Người em được giàu sang vinh hiển nhưng vẫn sống rất giản dị, gần gũi. Mỗi khi có dịp, người em vẫn thường chay tịnh ăn quế để đánh rắm cho dân làng hay vua quan được ngửi. Người em lại hào phóng dùng của cải của mình cứu giúp người nghèo, còn đón con của anh về nuôi nấng dạy bảo cho ăn học đàng học cho trọn vẹn tình huynh đệ.
Nhiều người hâm mộ mùi rắm của người em đến xin tầm sư học đạo rất đông nhưng kỳ lạ là không ai học được.
Đến tuổi xế bóng, người em chuyển sang ăn quế hoàn toàn nên dù tuổi cao sức yếu, hơi rắm đánh ra không còn được vang dội mạnh mẽ như xưa nhưng mùi hương vẫn thơm tho nồng nàn không hề suy giảm. Trước lúc lâm chung, biết rằng khó có ai có thể đánh được rắm thơm như vậy để kế tục, cả làng xã và vua quan cùng đến túc trực bên giường, người em trút hơi rắm cuối cùng mới thanh thản ra đi, dân làng nhốn nháo lộn xộn đến xô đẩy đánh nhau, ai cũng muốn hít nhiều hơi rắm cuối cùng này.
Rắm thơm thất truyền nhưng dân làng vẫn luôn tưởng nhớ bèn lập 1 ngôi miếu thờ phụng người em, tương truyền mỗi khi đất nước sắp có tin vui, nửa đêm trong đền thường vang ra tiếng "bụp, bụp" như tiếng rắm. Ai cũng tấm tắc khen người em linh ứng.
Thật là:
Rắm thơm làm đẹp cho đời,
Lưu danh thiên cổ, ngời ngời hiển vinh!
(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)
Hậu duệ rắm thối!
Cuộc sống yên bình chẳng bao lâu thì quân giặc phương Bắc tràn xuống xâm lược nước nhà, cướp phá giết chóc dân lành vô tội vạ, quan quân và dân chúng cùng đứng lên chống giặc, nhưng thế giặc mạnh quân dân không cự nổi.
Có người nhớ chuyện năm xưa, bèn nảy ra sáng kiến tức tốc tìm đứa con của người anh năm xưa đã đánh rắm thối, sau này được người em nuôi nấng, hòng thử xem rắm thối có truyền lại không, có thể dùng làm vũ khí hóa học lợi hại để đánh giặc.
Dân làng bèn góp khoai góp sắn, dưa chua, hạt mít cho người cháu ăn, người cháu cảm kích ân tình của dân làng cũng quyết góp sức mình cứu dân giúp nước, ra sức ăn thật nhiều để rắm càng thêm thối.
Nhân một đêm hè nóng lực, quân địch lơ là canh gác, người cháu lẻn vào giữa doanh trại đánh 1 cái rắm kinh thiên động địa, trời long đất lở, hơi thối nồng nặc kinh người, quân địch ngộ độc, kẻ chết người bất tỉnh, chạy tứ tán tan rã, vội kéo quân về nước. Đất nước nhờ đó lại được yên ổn thanh bình.
Nhưng người cháu, bản thân cũng trúng độc rắm quá nặng của mình mà đã hy sinh oanh liệt, dân làng cảm kích tấm lòng của người cháu, cũng dựng đến miếu phụng thờ. Đền thờ người cháu cũng vô cùng linh ứng, mỗi khi nước nhà có nguy biến, dân làng cũng nửa đêm nghe thấy trong đền có tiếng rắm vọng ra như báo trước, dân làng nhờ đó tăng cường phòng giữ bờ cõi, nước nhà được vững bền.
Sau này thời gian lâu dài, đền thờ người em rắm thơm và người cháu rắm thúi đều bị hủy hoại mục nát mà mất dấu tích, đến nay đã không còn, nhưng câu chuyện của họ vẫn còn được lưu truyền đến ngày nay.
Quả đúng là:
Rắm thơm có một không hai,
Lại dùng rắm thối đuổi loài xâm lăng,
Hiển vinh ai sánh cho bằng,
Lưu danh vằng vặc như trăng trên trời.
Truyện 3: Chàng trai mắm tôm
Sự ra đời của chàng mắm tôm
Ngày xửa ngày xưa, có một cặp vợ chồng tuổi đã xế chiều nhưng không có con cái, hai vợ chồng vẫn hằng mong mỏi 1 mụn con cho bớt cô quạnh tuổi già nên ăn ở rất hiền lành,mong trời cao có đoái thương đến. Người chồng trước làm thợ săn nhưng sau để hạn chế sát sinh đã chuyển sang làm tiều phu, người vợ đi làm thuê ở xưởng mắm tôm.
Một hôm nọ, người vợ trong lúc làm việc không may ngã ngào vào thùng mắm tôm, bà thấy trong người cảm động lạ thường, mấy hôm sau phát hiện ra mình đã thụ thai. 9 tháng 10 ngày sau bà sinh ra 1 đứa bé có nét mặt khôi ngô tuấn tú lạ thường, chỉ mỗi 1 điều là đứa bé có nước da sẫm hơi tím và lúc nào cũng tỏa mùi thum thủm thoang thoảng như mắm tôm vậy. Cả làng vì thế gọi cậu là Mắm Tôm.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chàng Mắm Tôm dần trưởng thành cũng là lúc cha mẹ già yếu. Mắm Tôm rất hiếu thuận với cha mẹ khiến hai ông bà cũng được an ủi lúc tuổi già. Mắm Tôm thay cha vào rừng đốn củi nuôi sống cả gia đình.
Thật là:
Sinh ra vốn đã khác người,
Mai sau ắt hẳn hơn mười thế gian.
(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)
Sư phụ giữa rừng sâu
Một hôm, Mắm Tôm vào rừng đốn củi như mọi ngày, bỗng thấy bên đường có 1 ông già đang nằm thoi thóp trông như lả đi vì đói, Mắm Tôm bèn lấy nắm cơm duy nhất của mình ra mớm cho ông lão ăn, ông lão ít lâu hồi tỉnh. Đến lúc này ông lão mới tiết lộ, ông là thần tiên chỉ muốn thử lòng mọi người, xưa nay chưa ai có lòng tốt như Mắm Tôm, ông rất cảm kích, bèn kỳ trên người ra 2 cục ghét đen sì, bảo Mắm Tôm cất đi, mai sau lúc khó khăn mở ra xem sẽ thấy điều kỳ diệu. Ông lão lại bảo Mắm Tôm từ mai trở đi, hôm nào cũng đến chỗ ấy gặp ông, ông sẽ truyền dạy chữ và võ nghệ cho chàng.
Thời gian trôi nhanh như tốc độ ánh sáng, dù ngày xưa chỉ đốt đèn dầu với nến chứ không có đèn điện như bây giờ, nhưng nói tóm lại là thời gian trôi rất nhanh, đã qua vài năm, Mắm Tôm ngày nào cũng đến chỗ ông lão học chữ đã thuộc làu kinh sử, học võ nghệ đã tinh thông điêu luyện đến độ vào rừng đốn củi không còn phải dùng đến dao dựa, chỉ dùng 1 chưởng đánh ra là cây gãy, cành đổ tha hồ cho chàng lượm về. Nhưng Mắm Tôm vẫn sống đời tiều phu bình lặng bên cha mẹ. Mắm Tôm càng trưởng thành càng khôi ngô khác thường, chỉ có điều nước da và mùi mắm tôm trên người thì càng nồng thêm nên chẳng ai thèm đoái hoài.
Thật đúng là:
"Văn chương võ nghệ tài cao
Khác chi bún đầu chấm vào mắm tôm"
(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón đọc hồi sau sẽ rõ)
Lương duyên trời định
Đức vua có 1 cô công chúa nhất mực yêu thương, 1 ngày nọ, công chúa muốn đi ra ngoài chơi 1 chuyến, đức vua cho tùy tùng đi hầu cận rất cẩn thận. Đến gần cánh rừng nơi Mắm Tôm vẫn ngày ngày đốn củi, công chúa vì thấy hoa thơm cỏ lạ nên ra lệnh cho dừng lại, tự mình đi dong chơi 1 lúc, chẳng may trượt chân rơi xuống vực, chưa rõ sống chết ra sao, quân tùy tùng nháo nhác đi tìm.
Đúng lúc ấy, Mắm Tôm trên đường đến chỗ ông già đi học, đi ngang qua phát hiện công chúa, chàng vội chạy đến xem xét, công chúa dần hồi tỉnh, nhưng do bị va đập mạnh nên người bị xây xát ít nhiều, đặc biệt là khứu giác bị ảnh hưởng không còn ngửi thấy mùi gì cả. Công chúa tự nhiên có cảm giác gần gũi và tin tưởng chàng trai trẻ mới quen, đem hết sự tình kể cùng Mắm Tôm, định nhờ Mắm Tôm đưa mình quay lại chỗ tùy tùng nhưng trời bất chợt đổ mưa, chàng Mắm Tôm đành dìu cô công chúa vào 1 hang đá gần đó, định trú đến khi mưa tạnh mới về, nhưng không ngờ mưa mỗi lúc 1 lớn, hai người phải ở lại cả đêm trong hang động.
1 đêm ngắn ngủi nhưng hai người tâm tình trò chuyện đều cảm động khác thường, dành nhiều cảm mến cho nhau. Sáng hôm sau, Mắm Tôm đưa nàng quay trở lại, nhưng công chúa là người khuôn phép, nên "tình trong như đã, mặt ngoài còn e", không hề dám thề thốt yêu đương cũng không để lại vật gì làm hẹn ước. Mắm Tôm thì tự biết thân phận mình thấp hèn, lại có mùi hương có thể đặc trưng nên không dám với chèo. Hai người chia tay trong tiếc nuối.
Thật đúng là:
"Người đâu gặp gỡ làm chi?
Trăm năm biết có duyên gì hay không?"
Lại cũng đúng là:
Duyên trời quả đúng khó lường
Yêu nhau công chúa dân thường vẫn yêu.
(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón đọc hồi sau sẽ rõ)
Sau ngày ly biệt
Sau khi chia tay, cả Mắm Tôm và công chúa đều mang trong lòng 1 nỗi niềm tiếc nuối day dứt. Hôm sau, Mắm Tôm quay trở lại chỗ ông già thì không thấy ông lão đâu, ngầm đoán có lẽ duyên tình thầy trò đã hết, từ nay khó gặp lại, lại nhớ chuyện công chúa hôm qua, trong lòng càng xót xa gấp bội, u uất không thôi. Từ đấy trở đi càng sống lặng lẽ, nhưng thâm tâm vẫn muốn tìm kiếm một cơ hội gặp lại nàng.
Về phần công chúa, sau khi chia tay, lại càng nhung nhớ khôn nguôi, cô quyết định quay lại kinh gấp, báo với vua cha tổ chức cuộc thi kén chọn Võ trạng nguyên, ai đỗ trạng sẽ được lấy công chúa. Cô những mong khi tin này loan ra, chàng Mắm Tôm biết được sẽ lên kinh dự tuyển, nắm lấy cơ hội này để hai người lại được gần nhau.
Tin công chúa kén chồng lan đi khắp các làng xã, Mắm Tôm cũng đã hay tin nhưng còn băn khoăn, gia cảnh quá nghèo, mình đi rồi lấy ai cấp dưỡng cha mẹ, lại không có 1 đồng lận lương sao lên nổi kinh thành, vì thế mà buồn rầu mãi không thôi. Sực nhớ khi trước sư phụ cho hai cục ghét có dặn lúc khó khăn lấy ra sẽ thấy điều kỳ diệu, chàng bèn lục ra xem thì thấy 2 cục ghét đã biền thành 2 cục vàng. Chàng để lại cho cha mẹ 1 cục lo cơm cháo, 1 cục cầm theo bên người làm lộ phí lên kinh.
Thật đúng là:
Ở hiền ắt sẽ gặp lành,
Trời cho, cục gét cũng thành tiền tiêu.
(Muốn biết câu chuyện tiếp diễn ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)
Thi thố tranh tài
Kinh thành vốn đã phồn hoa đô hội, nay lại càng đông đúc tấp nập, thanh niên trai tráng đến cả những lão gì khụ khị cũng lũ lượt kéo về kinh thử vận may, mong sẽ đậu võ trạng nguyên và cưới được công chúa.
Các pha tranh tài diễn ra vô cùng quyết liệt, đến cuối cùng chỉ còn sót lại 2 người vào chung kết, không ngoài dự liệu, 1 người chính là chàng Mắm Tôm, người kia là con quan tể tướng, vốn đã vào ra quen thuộc cung cấm triều đình.
Trận chung kết có cả vua quan, quần thần đến dự, công chúa không được lộ mặt, đứng ở lầu cao theo dõi, vì trên lầu cao nên công chúa, dù khứu giác đã phục hồi cũng không hề ngửi được mùi thum thủm tự nhiên của chàng Mắm Tôm. Trong khi đó, vua quan quần thần thì hơi khó chịu, không giành nhiều cảm tình cho chàng Mắm Tôm.
Cuộc tỉ thí diễn ra, tuy con trai tể tướng cũng không phải hạng xoàng nhưng so ra vẫn còn thua xa chàng Mắm Tôm, chẳng mấy chốc đã nao núng gần bại. Biết rằng cố cầm cự chẳng xong, con trai tể tướng bèn xin khiếu nại trận đấu không công bằng, người chàng Mắm Tôm tỏa hơi thum thủm làm ảnh hưởng đến phong độ thi đấu của mình.
Đức vua và quần thần vốn không ưa mùi chàng Mắm Tôm, nhưng xử ép thì sợ thiên hạ chê cười, đang băn khoăn chưa biết ra sao thì bỗng đâu tin biên thùy cấp báo, quân giặc ngoại bang đã xâm lấn đến bờ cõi nước nhà. Con tể tưởng bèn đề nghị vua cho hai người lĩnh quân đánh giặc, xem ai đẩy lui được quân thù thì coi như thắng. Vua bèn đồng ý.
Thật đúng là:
Tài cao ắt có chỗ dùng,
Mắm tôm có món nấu cùng mắm tôm.
(Muốn biết câu chuyện tiếp diễn ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)
Ra quân dẹp giặc
Dân cả nước không thể ngờ được rằng, đây là âm mưu từ trước của cha con tể tướng, vốn từ lâu đã muốn giết vua đoạt vị, nay nhân lúc cả nước hướng về kỳ tỉ võ chiêu thân đoạt trạng nguyên của công chúa, cha con nó đã cấu kết ngoại bang, ngấm ngầm giao ước cho quân địch tiến vào uy hiếp. Nay vua giao quân cho con tể tướng cùng với Mắm Tô đi đánh giặc, cha con tể tướng trước sẽ giết mắm tôm, sau sẽ dân quân hàng địch, quay lại đánh nước nhà để chiếm ngôi báu.
Trong nhà của tể tướng có tên đầy tớ, vô tình nghe được chuyện cha con nó bàn bạc trước ngày xuất chinh, không nỡ nhìn sơn hà nguy khốn liền tức tốc tìm kế giải nguy, bèn lẻn vào cung giả dạng lính canh, tiếp cận nhà vua, kể rõ sự tình. Nhà vua thất kinh, không ngờ người thân cận bên mình bấy lâu lại làm phản như vậy, trong lúc bối rối chưa biết xoay sở ra sao thì cha con tể tưởng do cài cắm gián điệp trong cung, hay tin chuyện đã vỡ lở, bèn lật mặt tức khắc, dẫn thân tín tháo chạy hội cùng quân địch, mau chóng tiến công uy hiếp kinh thành.
Quân địch đến đâu cướp bóc giết hại dân lành vô tội vạ, cả nước oán than, sơn hà u ám. Chàng Mắm Tôm cùng nước nhà anh dũng đứng lên chiến đấu, thế giặc sắp tan đến nơi. Biết khó lòng thắng nổi, cha con tể tướng bèn bày mưu cho quân giặc phá đập ngăn biển của đất nước cho nước mặn tràn vào, đất ngập người chết, hủy hoại ruộng đồng, rồi hãy rút quân, sau khi đất nước suy yếu sẽ tính chuyện quay lại thôn tính.
Quân địch bèn nhân lúc triều dâng cao, cho quân phá đập, nước biển ồ ạt tràn vào, dân chúng chết đuối vô số kẻ, ruộng đồng ngập trắng. Nhưng quân địch cũng không lường trước được nước tràn quá dữ, nhiều tên giặc cũng đã bỏ mạng. Quân địch bèn tức tốc thu quân.
Tướng giặc thấy cha con tể tướng là người nham hiểm lại bất trung, sợ sau này không chịu yên mà sẽ làm hại mình, bèn âm thầm sát hạt. Thế là hết đời cha con quân gian ác.
Thật đúng là:
Mưu gian mấy cũng bằng thừa
Xưa nay quả báo có chừa ai đâu.
(Muốn biết câu chuyện ra sao, đón xem hồi sau sẽ biết)
Chàng Mắm Tôm hết thối
Quân giặc đã bị đẩy lui, nhưng nước nhà khó khăn còn chồng chất, ruộng đồng bị ngập mặn, hoa màu chết hết cả. Trong nước có 1 con sông chính là lớn nhất, cấp nước đi khắp nơi, dân đã dẫn nước rửa mặn ngay nhưng tình hình không khả quan được. Cứ tình hình này, cả nước hẳn sẽ phải lâm nạn đói, hoảng loạn không yên.
Bỗng đêm hôm ấy, chàng Mắm Tôm nằm mơ thấy sư phụ về gặp chàng trong giấc mơ, bảo chàng lên thượng nguồn sông tắm táp, lấy nước ấy thau mặn sẽ có phép màu. Sáng hôm sau, chàng bèn tâu với đức vua, đức vua phê chuẩn. Chàng Mắm Tôm lên đến thượng nguồn sông, tắm táp đến đâu thì nước ra bỗng sáng sủa trắng trẻo ra, mùi thối cũng biến mất. Chàng bỗng lột xác, dung mạo đẹp đẽ phi thường. Con sông chàng tắm, dân chúng dẫn nước vào đồng, đến đâu thì hoa màu tươi tốt trở lại, lại trù phú bội thu.
Cả nước hân hoan. Không còn gì ngăn trở, đám cưới của công chúa và chàng Mắm Tôm được cử hành trọng thể. Hai người nên duyên vợ chồng.
Thật đúng là:
Thủy chung sẽ được thành đôi,
Thiện lương sẽ được ông trời giúp cho.
(Câu chuyện sẽ tiếp diễn ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ)
Hồi kết của câu chuyện
Hai người sau khi kết hôn, càng yêu thương quấn quýt, nhưng có điều vẫn chưa trọn vẹn là công chúa mãi không có con. Các ngự y giỏi nhất triều đình cũng bó tay không tìm được nguyên nhân.
Sực nhớ chuyện năm xưa mình ra đời, chàng Mắm Tôm bèn kể cho công chúa, công chúa liền thử nhảy vào thúng mắm tôm như mẹ chàng năm xưa, quả nhiên 1 thời gian sau, công chúa thụ thai rồi sinh hạ con cái đề huề, rất may, con cái hai người ai cũng thơm tho trắng trẻo, khôi ngô xinh xắn như cha mẹ, không ai có màu có mùi như mắm tôm.
Sau này, nhà vua già yêu băng hà, do không có con trai, vua truyền ngôi báu cho phò mã và công chúa. Chàng phò mã Mắm Tôm lên làm vua, trị vì đất nước được yên bình, nhân dân 4 cõi ấm no, để ca ngợi công đức nhà vua Mắm Tôm, trong nước nhiều nơi tổ chức lễ hội té mắm tôm vào mùa xuân. Đến nay nhiều nơi còn có tập quán, những gia đình hiếm muộn tắm mắm tôm để cầu có con.
Thật đúng là:
Trời cao dẫu có an bài,
Cũng cần rèn đức, luyện tài mới xong.
Trải qua nguy khốn trùng trùng,
Yêu nhau sẽ được ở cùng bên nhau.
Gia đình hạnh phúc về sau,
Nước nhà lại được mạnh giàu ấm no.