Sáng nay trời lại mưa. Miền Trung mùa này vẫn mưa nhiều. Tôi cứ nhớ nhận định của mình từ nhiều năm trước đây. Nếu mưa gió mà được nằm yên ấm trong nhà thì thật thích, ấm cúng và bình yên. Nhất là nhà lại có cửa sổ kính, nằm bên giường ngắm mưa hay ăn uống thì còn gì thư thái bằng. Nhưng nếu giữa thời tiết ấy, phải đội mưa ra ngoài thì thật khó chịu, nhất là phải đi làm giữa một ngày nghỉ như thế này.
Cuộc đời ít những giây phút được thư thái thảnh thơi đúng nghĩa, đâm ra tôi chán trường triền miên và hoài nghi những lẽ sống ở đời, hoài nghi mục đích sống của mình. Tôi tự hỏi mình chẳng sẽ sống chỉ để chịu những giày vò đau khổ như thế này thôi sao.